{"id":117497,"title":"抗日之雄霸南洋","title_hv":"Kháng Nhật Chi Hùng Bá Nam Dương","author":"流泪的鱼wyj","author_hv":"Lưu Lệ Đích Ngư Wyj","author_vi":"rơi lệ cá wyj","tags":[],"score":null,"scorers":6,"words":1086851,"status":1,"cover":"http://qidian.qpic.cn/qdbimg/349573/1004182210/180","updateAt":"2017-03-20T05:45:09.000Z","src":{"site":"Qidian","url":"https://book.qidian.com/info/1004182210/"},"review_signals":[{"key":"van_phong","kind":"aspect","labelVi":"Văn phong","labelZh":"文笔"},{"key":"nhip","kind":"aspect","labelVi":"Nhịp truyện","labelZh":"节奏"},{"key":"cot_truyen","kind":"aspect","labelVi":"Cốt truyện","labelZh":"剧情"},{"key":"nhan_vat","kind":"aspect","labelVi":"Nhân vật","labelZh":"人设"},{"key":"logic","kind":"aspect","labelVi":"Logic & IQ","labelZh":"智商"},{"key":"the_gioi","kind":"aspect","labelVi":"Thế giới quan","labelZh":"设定"},{"key":"nu_chinh","kind":"aspect","labelVi":"Nữ chính","labelZh":"女主"},{"key":"tinh_cam","kind":"aspect","labelVi":"Tình cảm","labelZh":"感情线"},{"key":"ket","kind":"aspect","labelVi":"Đoạn kết","labelZh":"结局"},{"key":"w_lanwei","kind":"warning","labelVi":"nát đuôi","labelZh":"烂尾"},{"key":"w_taijian","kind":"warning","labelVi":"bỏ dở giữa chừng","labelZh":"太监"},{"key":"w_qishu","kind":"warning","labelVi":"khó đọc nổi","labelZh":"弃书"},{"key":"w_dudian","kind":"warning","labelVi":"có độc điểm","labelZh":"毒点"}],"comments":[{"userName":"渺小的金子","score":3,"praise":1,"content":"美国是爸爸，按作者思路是想三年倚靠美国军火打下南洋，自己途中发展工业（目前一点工业迹象都还没开展，整个缅甸还没拿下，没有田，一群兵全是俘虏，有些方面有点毒，学习不到几个月的空军就仗着美国先进飞机打败日本空军？一百多架啊！不乏老练的飞行员，然后就被你几十家飞机、防空炮打败了，额，陆军就不说了，美国大炮我喂你袋盐！金手指有点猛啊，看来日后摆脱美国也是弹指之间2333）当然忽略点BUG，还是蛮有看点的，毕竟作者目标是要成为世界老大。（嗯OvO虽然作者简介不是这么写的，但我就是这么认为的）","createdAt":"2017-01-02T06:10:21.000Z","vi":"Mĩ Quốc là bố, ấn tác giả mạch suy nghĩ là muốn ba năm dựa vào Mĩ Quốc vũ khí đánh chiếm Nam Dương, mình trên đường phát triển công nghiệp (hiện tại một chút công nghiệp dấu hiệu cũng còn không mở triển khai, toàn bộ Miễn Điện vẫn chưa bắt lấy, không có Điền, một nhóm lính toàn là tù binh, có chút phương diện có chút độc, học tập chưa đến vài tháng của không quân thì cậy vào Mĩ Quốc tiên tiến máy bay đánh bại Nhật Bổn không quân? Hơn một trăm chiếc a! Không thiếu lão luyện của phi công, sau đó thì bị ngươi mấy chục máy bay, pháo phòng không đánh bại rồi, ờ, lục quân liền không nói rồi, Mĩ Quốc đại bác ta cho ngươi ăn túi muối! Kim thủ chỉ có chút mạnh a, xem ngày sau vạt sau cởi Mĩ Quốc cũng là trong cái búng tay 2333) đương nhiên bỏ qua chút BUG, vẫn khá thú vị của, rốt cuộc tác giả mục tiêu là phải trở thành thế giới đại ca. (ừm OvO tuy rằng tác giả giới thiệu không phải như vậy viết, nhưng ta chính là cho rằng như vậy của)","vents":[{"zh":"美国","vi":"Mĩ Quốc","label":"Ns"},{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"},{"zh":"缅甸","vi":"Miễn Điện","label":"Ns"},{"zh":"日本","vi":"Nhật Bổn","label":"Ns"}],"vi_dict":"Mĩ Quốc là ba ba, theo tác giả mạch suy nghĩ là nghĩ ba năm dựa Mĩ Quốc súng đạn đánh xuống Nam Dương, mình trên đường phát triển công nghiệp (trước mắt một điểm công nghiệp dấu hiệu cũng còn không có khai triển, toàn bộ Miễn Điện còn không có cầm xuống, không có ruộng, một đám lính tất cả đều là tù binh, có chút phương diện có chút độc, học tập không đến mấy tháng không quân liền ỷ vào Mĩ Quốc tiên tiến máy bay đánh bại Nhật Bổn không quân? Hơn một trăm đỡ! Không thiếu lão luyện phi công, sau đó liền bị ngươi mấy chục nhà máy bay, súng phòng không đánh bại, trán, lục quân liền không nói, Mĩ Quốc đại pháo ta cho ngươi ăn túi muối! Kim thủ chỉ có chút mãnh, xem ngày sau lần sau thoát Mĩ Quốc cũng là trong nháy mắt 2333) đương nhiên xem nhẹ điểm BUG, vẫn là rất thú vị, dù sao tác giả mục tiêu là để trở thành thế giới lão đại. (ân OvO mặc dù tác giả giới thiệu vắn tắt không phải như thế viết, nhưng ta chính là của cho rằng như vậy)","dents":[{"zh":"美国","vi":"Mĩ Quốc","label":"Ns"},{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"},{"zh":"缅甸","vi":"Miễn Điện","label":"Ns"},{"zh":"日本","vi":"Nhật Bổn","label":"Ns"}]},{"userName":"员丘","score":2,"praise":0,"content":"男主秦寿穿越到1942年的缅甸，成为远征军的一名团长。远征军失败，退回国内时，遭受了日军的追击。男主奉命留下阻击敌人。虽然成功完成了任务，却也被日军切断了后路。如今男主手下只剩下一千不到，而且缺衣少食。连枪支弹药也极度缺失。男主知道此时北还很难成功。索性率军南下。男主先是在孙布拉蚌以北的地方伏击了一队日军，拯救了被押送的一千远征军俘虏。成功补充了兵力之后，达到了两千人。然后引诱孙布拉蚌的守军前来交战，再度伏击成功。消灭了日军之后，南下占领了守军薄弱的孙布拉蚌。解救了里面关押的两千远征军俘虏。至此，男主已经拥有了四千兵力。然后再度南下占领密支那。解放了里面三万远征军俘虏。这时，男主已经拥兵三万多。而且暴露了自己的存在。北方葡萄县和南方的东枝各自拍出两只日军来围剿男主。男主利用两军前后到达的时间差，先后全歼了日军。另外，男主在密支那解救出来的俘虏中还有美国联络员，成功联系到了美国。得到了美国方面的武器支援。双方约定在莫雷交接。而这时，日军纠集了三个师团，从北方葡萄县，西北胡康河谷，南方曼德勒三个方向围攻男主所在的密支那。男主根据三支日军先后到的时间差，以偏师阻拦北方葡萄县的日军，自己亲率主力进攻西边的胡康河谷方向的日军。成功全歼了日本的西路军。此举吓住了北方和南方的日军。男主顺利从密支那逃脱。一路往西向莫雷撤退。为保证顺利撤到莫雷。男主还在班茂伏击了南路日军。然后顺利达到莫雷。男主一路扩军，当他们到达莫雷，装备上美国精锐武器时，已经拥兵十万。而日军也纠集了缅甸方面军围攻莫雷。一场大战，男主顺利击溃日军主力。至此，男主在缅甸北部的兵力已经凌驾于日军之上。男主开始南下，进攻曼德勒。而这时日军错估了男主的实力。派兵北上时，采用步步为营的方式，阻击男主。结果却被男主集中兵力逐个击破。一路攻下密特拉、奈比多、东吁，兵锋直逼勃固。日军有人纠集缅甸方面的所有军队，固守仰光和勃固一线。但决战时，被男主击溃。男主至此控制了整个缅甸。并成立了缅甸军政府。自己则跑去美国拉赞助。成功从美国那边拉来了大量的支援。还忽悠来了航空母舰。而这时，因为男主不归还缅甸的行为，也惹得英国大为不满。于是发动英国印度军进攻缅甸。从北线进攻的小部分，在欣贝延被男主的手下全歼。英军大部分则在洞鸽被男主阻击。而后合围歼灭俘虏了全部的英军。但是迫于美国的关系，男主只能放走了俘虏的英军。1943年扩军为2军。2军留守缅甸，1军出去泰国。部队集结于炯多、高加力一线。男主则亲临毛淡棉。抗日救国军1军先是突破媚索，全歼十几万日军和泰国军。然后在达府血战泰国方面军。击败日泰联军后，南下围困北榄坡，歼灭了全部的泰联军。至此，男主已经击溃大部分的泰国日军。开始南下进攻曼谷。这时，日军纠集大量援军，以及增援的海军。却被男主的飞机击败。陆军则炮轰曼谷，彻底摧毁了曼谷，消灭了所有的日军。而后成立暹罗军政府。到此时，男主穿越一年多，麾下三十多万精锐军队，占据缅甸和泰国两国。\n缺点1：作者在军事上夸大了男主军队的战力，大幅度降低了日军和英军的战力。也大幅度降低了美国和国军的智商。男主原本只是一伙溃兵，但每次碰到日军都能战胜。这明显是不现实的。日军如果这么容易消灭，抗日战争就不会打了八年了。另外美国对男主的扶持也很不现实。美国甚至连最先进的航空母舰也支援男主。这完全是扯淡。所以本书在逻辑上来说，是一塌糊涂的。\n缺点2：作者在政治上的很多观点也是极其幼稚。比如在缅甸和泰国实现华人在上，随意捕捉当地土著，在战场上则不留日军俘虏。这其实都非常幼稚。虽然从内心来说，读者肯定也非常讨厌南洋土著和恨不得杀光日本军队。但作为一个政治家，一个国家的领袖，绝对不能这么无智。从对待土著的态度来说，连清朝入关都知道打一批，拉一批的政策。到男主这里却是对土著下死手。要知道缅甸方面，土著有一千多万，华人才一百多万。而且也不是所有的华人都会拥护男主。泰国方面虽然华人要多一些，但同样在全国人口中还是占很少一部分。以小部分统治大部分，在政治上无疑只能采取“拉一批打一批”的政策。否则如果对大部分采取恐怖的镇压，那势必会举国哗然。到时候反抗的力量将此起彼伏。男主完全不可能有余力去做别的事情，光镇压当地人的叛乱就得牵扯绝大部分的精力。而且大部分的杀害平民，无疑会让男主在国际上丢失民心。国际上可能会有大量的人反对男主。此无疑是不智的。在战场上不接受俘虏也一样。敌方知道俘虏必死，就会拼死抵抗。这无疑会加重自己军队的伤亡率。南洋华人的人数本来在全南洋处在劣势，军队的过重伤亡会进一步加剧动摇男主的统治根基。所以说，从实际上来，男主采取的无故镇压当地土著，和不接受日军俘虏的政策是极不明智的。在现实中只是自取灭亡之道。\n优点：本书在逻辑和实际上存在大量的错误和漏洞。所以在剧情是极度扯淡的。因此本书在评价上绝对不高。唯一的优点就是：照着地图看男主打下了那些","createdAt":"2024-03-12T02:25:52.842Z","vi":"Nam chính Tần Thọ xuyên không đến 1942 năm Miễn Điện, trở thành quân viễn chinh của một đoàn trưởng. Quân viễn chinh thất bại, lui về trong nước lúc, chịu đựng rồi quân Nhật của truy kích. Nam chính phụng mệnh để lại chặn đánh kẻ địch. Tuy rằng thành công đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cũng bị quân Nhật cắt đứt rồi đường lui. Hiện nay nam chính thuộc hạ chỉ còn lại một nghìn chưa đến, hơn nữa thiếu ăn thiếu mặc. Ngay cả súng đạn cũng cực độ thiếu hụt. Nam chính biết lúc này bắc còn rất khó thành công lao. Dứt khoát dẫn quân xuống phía nam. Nam chính trước tiên là ở Tôn Bố Lạp Bạng phía bắc nơi phục kích rồi một đội quân Nhật, giải cứu rồi bị áp giải của một nghìn quân viễn chinh tù binh. Thành công bổ sung rồi binh lực sau đó, đạt đến hai nghìn người. Sau đó dụ dỗ Tôn Bố Lạp Bạng của quân phòng thủ đến giao chiến, lần nữa phục kích thành công. Tiêu diệt rồi quân Nhật sau đó, xuống phía nam chiếm đóng rồi quân phòng thủ yếu ớt của Tôn Bố Lạp Bạng. Giải cứu rồi bên trong giam giữ của hai nghìn quân viễn chinh tù binh. Đến đây, nam chính đã sở hữu rồi bốn nghìn binh lực. Sau đó lại độ xuống phía nam chiếm đóng Mật Chi Na. Giải phóng rồi bên trong ba vạn quân viễn chinh tù binh. Lúc này, nam chính đã nắm binh hơn ba vạn. Hơn nữa làm lộ của mình tồn tại. Phương bắc Bồ Đào Huyền và phương nam của Đông Chi mỗi người vỗ ra hai con quân Nhật đến vây quét nam chính. Nam chính lợi dụng hai quân trước sau đến của chênh lệch thời gian, trước sau tiêu diệt toàn bộ rồi quân Nhật. Khác, nam chính ở Mật Chi Na giải cứu ra của tù binh bên trong còn có Mĩ Quốc liên lạc viên, thành công liên lạc được rồi Mĩ Quốc. Nhận được Mĩ Quốc phương diện của vũ khí chi viện. Hai bên ước định ở Mạc Lôi bàn giao. Mà lúc này, quân Nhật tập hợp rồi ba sư đoàn, từ phương bắc Bồ Đào Huyền, tây bắc Hồ Khang Hà Cốc, phương nam Mạn Đức Lặc ba phương hướng vây công nam chính đang ở của Mật Chi Na. Nam chính căn cứ vào ba mũi quân Nhật trước sau đến chênh lệch thời gian, lấy đạo quân phụ ngăn cản phương bắc Bồ Đào Huyền của quân Nhật, mình đích thân dẫn chủ lực tấn công phía tây của Hồ Khang Hà Cốc phương hướng quân Nhật. Thành công tiêu diệt toàn bộ rồi Nhật Bổn của Tây lộ quân. Hành động này hoảng hốt phương bắc và phương nam của quân Nhật. Nam chính thuận lợi từ Mật Chi Na trốn thoát. Suốt đường về phía tây về phía Mạc Lôi rút lui. Vì đảm bảo thuận lợi rút đến Mạc Lôi. Nam chính còn đang Ban Mậu Phục Kích rồi đường phía nam quân Nhật. Sau đó thuận lợi đạt đến Mạc Lôi. Nam chính suốt đường mở rộng quân đội, khi bọn hắn đến Mạc Lôi, trang bị bên trên Mĩ Quốc tinh nhuệ vũ khí lúc, đã nắm binh mười vạn. Mà quân Nhật cũng tập hợp rồi Miễn Điện phương diện quân vây công Mạc Lôi. Một trận đại chiến, nam chính thuận lợi đánh tan quân Nhật chủ lực. Đến đây, nam chính ở Miễn Điện phía bắc của binh lực đã vượt lên trên quân Nhật trên. Nam chính bắt đầu xuống phía nam, tấn công Mạn Đức Lặc. Mà lúc này quân Nhật đánh giá sai rồi nam chính của thực lực. Phái binh lên phía bắc lúc, áp dụng thận trọng từng bước của phương thức, chặn đánh nam chính. Kết quả lại bị nam chính tập trung binh lực đánh tan từng đứa. Suốt đường đánh hạ Mithras, Nại Bỉ Đa, Đông Dụ, binh phong áp sát cương vốn. Quân Nhật có người tập hợp Miễn Điện phương diện của tất cả quân đội, cố thủ Yangon và cương vốn tuyến đầu. Nhưng quyết chiến lúc, bị nam chính đánh tan. Nam chính đến đây khống chế rồi toàn bộ Miễn Điện. Gộp thành dựng Miễn Điện chính phủ quân sự. Mình thì chạy đi Mĩ Quốc kéo tài trợ. Thành công từ Mĩ Quốc bên kia kéo đến rồi lượng lớn của chi viện. Còn lừa phỉnh đến rồi tàu sân bay. Mà lúc này, bởi vì nam chính không trả về Miễn Điện của hành vi, cũng khiến cho Anh Quốc vô cùng bất mãn. Thế là phát động Anh Quốc Ấn Độ Quân tấn công Miễn Điện. Từ tuyến phía bắc tấn công của một phần nhỏ, ở Hân Bối Diên bị nam chính thủ hạ tiêu diệt toàn bộ. Quân Anh đại bộ phận thì ở Động Cáp bị nam chính chặn đánh. Sau đó bao vây tiêu diệt tù binh rồi toàn bộ quân Anh. Nhưng bị ép bởi Mĩ Quốc của quan hệ, nam chính chỉ có thể thả đi rồi tù binh của quân Anh. 1943 năm mở rộng quân đội vì 2 quân. 2 quân ở lại canh giữ Miễn Điện, 1 quân ra ngoài Thái Quốc. Bộ đội tập kết ở quýnh nhiều, Cao Gia Lực tuyến đầu. Nam chính thì đích thân đến Mao Đạm Miên. Kháng Nhật cứu nước quân 1 quân trước tiên là đột phá quyến rũ đòi, tiêu diệt toàn bộ mười mấy vạn quân Nhật và Thái Quốc quân. Sau đó ở Đạt Phủ huyết chiến Thái Quốc phương diện quân. Đánh bại ngày Ti liên quân sau, xuống phía nam vây khốn Bắc Lãm Pha, tiêu diệt rồi toàn bộ Ti liên quân. Đến đây, nam chính đã đánh tan đại bộ phận của Thái Quốc quân Nhật. Bắt đầu xuống phía nam tấn công Băng Cốc. Lúc này, quân Nhật tập hợp lượng lớn viện quân, cùng với tăng viện của hải quân. Lại bị nam chính của máy bay đánh bại. Lục quân thì pháo kích Băng Cốc, triệt để phá hủy rồi Băng Cốc, tiêu diệt rồi tất cả quân Nhật. Sau đó thành lập Xiêm La chính phủ quân sự. Đến lúc này, nam chính xuyên không hơn một năm, dưới trướng hơn ba mươi vạn quân đội tinh nhuệ, chiếm giữ Miễn Điện và Thái Quốc hai nước.\nKhuyết điểm 1: tác giả ở trên quân sự phóng đại rồi nam chính quân đội của chiến lực, biên độ lớn hạ thấp rồi quân Nhật Hoà Anh quân của chiến lực. Cũng biên độ lớn hạ thấp rồi Mĩ Quốc và quốc quân của chỉ số thông minh. Nam chính vốn chỉ là một nhóm tàn quân, nhưng mỗi lần gặp phải quân Nhật đều có thể chiến thắng. Này rõ ràng là không thực tế của. Quân Nhật nếu dễ dàng như vậy tiêu diệt, Chiến tranh kháng nhật đã không đánh tám năm rồi. Khác Mĩ Quốc đối với nam chính của nâng đỡ cũng rất không thực tế. Mĩ Quốc thậm chí ngay cả tiên tiến nhất của tàu sân bay cũng chi viện nam chính. Này hoàn toàn là nói nhảm. Cho nên cuốn sách này ở logic lên nói, là rối tinh rối mù của.\nKhuyết điểm 2: tác giả ở về chính trị rất nhiều quan điểm cũng là cực kỳ ấu trĩ. Ví dụ như ở Miễn Điện và Thái Quốc thực hiện người Hoa ở trên, tùy ý bắt địa phương thổ dân, trên chiến trường thì không để lại quân Nhật tù binh. Này thực ra đều vô cùng ấu trĩ. Tuy rằng từ nội tâm mà nói, độc giả chắc chắn cũng chẳng phải thường ghét Nam Dương thổ dân và hận không thể giết sạch Nhật Bổn quân đội. Nhưng với tư cách là một chính trị gia, một quốc gia của lãnh tụ, tuyệt đối không thể như vậy thiếu trí tuệ. Từ đối đãi thổ dân của thái độ mà nói, ngay cả triều Thanh nhập quan đều biết đánh một nhóm, kéo một nhóm của chính sách. Đến nam chính đây lại là đối với thổ dân ra tay sát hại. Phải biết rằng Miễn Điện phương diện, thổ dân có gì đó hơn ngàn vạn, người Hoa mới hơn một triệu. Hơn nữa cũng không phải tất cả người Hoa đều sẽ ủng hộ nam chính. Thái Quốc phương diện tuy rằng người Hoa nhiều hơn một chút, nhưng tương tự ở toàn quốc nhân khẩu bên trong vẫn chiếm một bộ phận rất nhỏ. Lấy một phần nhỏ thống trị đại bộ phận, về mặt chính trị không thể nghi ngờ chỉ có thể áp dụng chính sách \"rua một nhóm đánh một nhóm\". Nếu không nếu đối với đại bộ phận bị trấn áp khủng khiếp thì chắc chắn sẽ khiến cả nước xôn xao. Đến lúc đó lực lượng phản kháng sẽ nổi lên như thác lũ. Nam chính hoàn toàn không còn dư sức để làm việc khác, chỉ riêng việc trấn áp cuộc nổi loạn của người địa phương đã phải liên lụy đến tuyệt đại đa số tinh lực. Hơn nữa, phần lớn sát hại dân thường sẽ khiến nam chính mất đi lòng dân trên trường quốc tế. Trường quốc tế có lẽ sẽ có lượng lớn người phản đối nam chính. Này không thể nghi ngờ là không khôn ngoan của. Trên chiến trường không tiếp nhận tù binh cũng tương tự. Phía địch biết tù binh chết chắc, sẽ liều chết kháng cự. Này không nghi ngờ gì sẽ nhấn mạnh quân đội mình của tỷ lệ thương vong. Nam Dương người Hoa người vài bản, mấy bản đến ở Toàn Nam Dương ở vào thế yếu, quân đội của quá nặng thương vong sẽ thêm một bước gia tăng dao động nam chính của thống trị căn cơ. Cho nên nói, từ thực tế trở đi, nam chính áp dụng vô cớ trấn áp thổ dân địa phương, và chính sách không tiếp nhận tù binh quân Nhật là cực kỳ không sáng suốt. Trong hiện thực chỉ là tự chuốc lấy đạo diệt vong.\nƯu điểm: Cuốn sách này trong logic và thực tế tồn tại rất nhiều sai lầm và sơ hở. Cho nên cốt truyện cực kỳ vô lý. Vì vậy, đánh giá của cuốn sách tuyệt đối không cao. Ưu điểm duy nhất chính là: Dựa theo bản đồ mà xem nam chính đã hạ gục những điều đó.","vents":[{"zh":"秦寿","vi":"Tần Thọ","label":"Nh"},{"zh":"缅甸","vi":"Miễn Điện","label":"Ns"},{"zh":"孙布拉蚌","vi":"Tôn Bố Lạp Bạng","label":"Ns"},{"zh":"密支那","vi":"Mật Chi Na","label":"Ns"},{"zh":"葡萄县","vi":"Bồ Đào Huyền","label":"Ns"},{"zh":"东枝","vi":"Đông Chi","label":"Ns"},{"zh":"美国","vi":"Mĩ Quốc","label":"Ns"},{"zh":"莫雷","vi":"Mạc Lôi","label":"Ns"},{"zh":"胡康河谷","vi":"Hồ Khang Hà Cốc","label":"Ns"},{"zh":"曼德勒","vi":"Mạn Đức Lặc","label":"Ns"},{"zh":"日本","vi":"Nhật Bổn","label":"Ns"},{"zh":"班茂伏击","vi":"Ban Mậu Phục Kích","label":"Ns"},{"zh":"密特拉","vi":"Mithras","label":"Nh"},{"zh":"奈比多","vi":"Nại Bỉ Đa","label":"Ns"},{"zh":"英国","vi":"Anh Quốc","label":"Ns"},{"zh":"印度军","vi":"Ấn Độ Quân","label":"Ni"},{"zh":"欣贝延","vi":"Hân Bối Diên","label":"Nh"},{"zh":"洞鸽","vi":"Động Cáp","label":"Ns"},{"zh":"泰国","vi":"Thái Quốc","label":"Ns"},{"zh":"高加力","vi":"Cao Gia Lực","label":"Ns"},{"zh":"毛淡棉","vi":"Mao Đạm Miên","label":"Ns"},{"zh":"达府","vi":"Đạt Phủ","label":"Ns"},{"zh":"北榄坡","vi":"Bắc Lãm Pha","label":"Ns"},{"zh":"曼谷","vi":"Băng Cốc","label":"Ns"},{"zh":"暹罗","vi":"Xiêm La","label":"Ns"},{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"},{"zh":"全南洋","vi":"Toàn Nam Dương","label":"Ns"}],"vi_dict":"Nam chính Tần Thọ xuyên qua đến 1942 năm Miễn Điện, thành quân viễn chinh một đoàn trưởng. Quân viễn chinh thất bại, lui về trong nước lúc, gặp quân Nhật truy kích. Nam chính phụng mệnh lưu lại chặn đánh|ngăn chặn địch nhân. Mặc dù thành công hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cũng bị quân Nhật chặt đứt đường lui. Bây giờ nam chính thủ hạ chỉ còn lại một ngàn không đến, mà lại thiếu ăn thiếu mặc. Ngay cả súng đạn cũng cực độ thiếu thốn. Nam chính biết lúc này bắc còn rất khó thành công. Dứt khoát suất quân xuôi nam. Nam chính đầu tiên là tại Tôn Bố Lạp Bạng phía bắc địa phương phục kích một đội quân Nhật, cứu vớt bị áp giải một ngàn quân viễn chinh tù binh. Thành công bổ sung sau khi binh lực, đạt tới hai ngàn người. Sau đó dẫn dụ Tôn Bố Lạp Bạng quân coi giữ đến đây giao chiến, lại lần nữa phục kích thành công. Tiêu diệt sau khi quân Nhật, xuôi nam chiếm lĩnh quân coi giữ yếu kém Tôn Bố Lạp Bạng. Giải cứu bên trong giam giữ hai ngàn quân viễn chinh tù binh. Đến tận đây, nam chính đã có được bốn ngàn binh lực. Sau đó lại độ xuôi nam chiếm lĩnh Mật Chi Na. Giải phóng bên trong ba vạn quân viễn chinh tù binh. Lúc này, nam chính đã ủng binh hơn ba vạn. Mà lại bại lộ mình tồn tại. Phương bắc Bồ Đào Huyền cùng phương nam Đông Chi riêng phần mình đánh ra hai con quân Nhật đến vây quét nam chính. Nam chính lợi dụng hai quân trước sau đến đạt chênh lệch thời gian, trước sau toàn diệt quân Nhật. Mặt khác, nam chính tại Mật Chi Na giải cứu ra tù binh bên trong còn có Mĩ Quốc liên lạc viên, thành công liên hệ đến Mĩ Quốc. Được đến Mĩ Quốc phương diện vũ khí chi viện. Song phương ước định tại Mạc Lôi giao tiếp. Mà lúc này, quân Nhật tụ tập ba cái sư đoàn, từ phương bắc Bồ Đào Huyền, Tây Bắc Hồ Khang Hà Cốc, phương nam Mạn Đức Lặc ba phương hướng vây công nam chính chỗ Mật Chi Na. Nam chính căn cứ ba chi quân Nhật trước sau đến chênh lệch thời gian, lấy quân yểm trợ ngăn cản phương bắc Bồ Đào Huyền quân Nhật, mình tự mình dẫn chủ lực tiến công phía tây Hồ Khang Hà Cốc phương hướng quân Nhật. Thành công toàn diệt Nhật Bổn tây lộ quân. Cử động lần này hù sợ phương bắc cùng phương nam quân Nhật. Nam chính thuận lợi từ Mật Chi Na đào thoát. Một đường hướng tây hướng Mạc Lôi rút lui. Vì cam đoan thuận lợi rút đến Mạc Lôi. Nam chính còn tại Ban Mậu Phục Kích nam lộ quân Nhật. Sau đó thuận lợi đạt tới Mạc Lôi. Nam chính một đường tăng cường quân bị, khi bọn hắn đến Mạc Lôi, trang bị bên trên Mĩ Quốc tinh nhuệ vũ khí lúc, đã ủng binh mười vạn. Mà quân Nhật cũng tụ tập Miễn Điện cánh quân vây công Mạc Lôi. Một trận đại chiến, nam chính thuận lợi đánh tan quân Nhật chủ lực. Đến tận đây, nam chính tại Miễn Điện bắc bộ binh lực đã áp đảo trên quân Nhật. Nam chính bắt đầu xuôi nam, tiến công Mạn Đức Lặc. Mà lúc này quân Nhật đánh giá sai nam chính thực lực. Phái binh Bắc thượng lúc, áp dụng thận trọng từng bước phương thức, chặn đánh|ngăn chặn nam chính. Kết quả lại bị nam chính tập trung binh lực từng cái đánh tan. Một đường đánh hạ Mithras, Nại Bỉ Đa, Đông Dụ, binh phong thẳng bức đột nhiên cố. Quân Nhật có người tụ tập Miễn Điện phương diện tất cả quân đội, cố thủ I-an-gon cùng đột nhiên cố một tuyến. Nhưng quyết chiến lúc, bị nam chính đánh tan. Nam chính đến tận đây khống chế toàn bộ Miễn Điện. Cũng thành lập Miễn Điện chính phủ quân sự. Mình thì chạy tới Mĩ Quốc kéo tài trợ. Thành công từ Mĩ Quốc bên kia kéo tới đại lượng chi viện. Còn lắc lư đến hàng không mẫu hạm. Mà lúc này, bởi vì nam chính không trả về Miễn Điện hành vi, cũng trêu đến Anh Quốc rất là bất mãn. Thế là phát động Anh Quốc Ấn Độ quân tiến công Miễn Điện. Từ bắc tuyến tiến công một phần nhỏ, tại Hân Bối Diên bị nam chính thủ hạ toàn diệt. Quân Anh đại bộ phận thì tại Động Cáp bị nam chính chặn đánh|ngăn chặn. Sau đó vây kín tiêu diệt tù binh toàn bộ quân Anh. Nhưng là bức bách tại Mĩ Quốc quan hệ, nam chính chỉ có thể thả đi tù binh quân Anh. 1943 năm tăng cường quân bị vì 2 quân. 2 quân lưu thủ Miễn Điện, 1 quân ra ngoài Thái Quốc. Bộ đội tập kết tại Quýnh Đa, Cao Gia Lực một tuyến. Nam chính thì đích thân tới Mao Đạm Miên. Kháng Nhật cứu quốc quân 1 quân đầu tiên là đột phá mị tác, toàn diệt hơn trăm nghìn quân Nhật cùng Thái Quốc quân. Sau đó tại Đạt Phủ huyết chiến Thái Quốc cánh quân. Đánh bại ngày thái liên quân sau, xuôi nam vây khốn Bắc Lãm Pha, tiêu diệt toàn bộ thái liên quân. Đến tận đây, nam chính đã đánh tan đại bộ phận Thái Quốc quân Nhật. Bắt đầu xuôi nam tiến công Băng Cốc. Lúc này, quân Nhật tụ tập đại lượng viện quân, cùng tiếp viện hải quân. Lại bị nam chính máy bay đánh bại. Lục quân thì pháo oanh Băng Cốc, triệt để phá hủy Băng Cốc, tiêu diệt tất cả quân Nhật. Sau đó thành lập Xiêm La chính phủ quân sự. Đến lúc này, nam chính xuyên qua hơn một năm, dưới trướng hơn ba mươi vạn quân đội tinh nhuệ, chiếm cứ Miễn Điện cùng Thái Quốc hai nước.\nKhuyết điểm 1: tác giả ở trên quân sự khuếch đại nam chính quân đội chiến lực, trên phạm vi lớn giảm xuống quân Nhật Hoà Anh quân chiến lực. Cũng trên phạm vi lớn giảm xuống Mĩ Quốc cùng quốc quân trí thông minh. Nam chính vốn chỉ là một đám hội binh, nhưng mỗi lần đụng phải quân Nhật đều có thể chiến thắng. Cái này rõ ràng là không thực tế. Quân Nhật nếu như dễ dàng như vậy tiêu diệt, chiến tranh kháng Nhật liền sẽ không đánh tám năm. Mặt khác Mĩ Quốc đối với nam chính nâng đỡ cũng rất không thực tế. Mĩ Quốc thậm chí ngay cả tiên tiến nhất hàng không mẫu hạm cũng chi viện nam chính. Cái này hoàn toàn là nói nhảm. Cho nên quyển sách tại logic đi lên nói, là rối tinh rối mù.\nKhuyết điểm 2: tác giả tại trong chính trị rất nhiều quan điểm cũng là cực kỳ ngây thơ. Tỉ như tại Miễn Điện cùng Thái Quốc thực hiện người Hoa ở trên, tùy ý bắt giữ nơi đó thổ dân, trên chiến trường thì không lưu quân Nhật tù binh. Cái này kỳ thật cũng phi thường ngây thơ. Mặc dù từ nội tâm phải nói, độc giả khẳng định cũng phi thường chán ghét Nam Dương thổ dân cùng hận không thể giết sạch Nhật Bổn quân đội. Nhưng làm một chính trị gia, một quốc gia lãnh tụ, tuyệt đối không thể như thế vô trí. Từ đối đãi thổ dân thái độ phải nói, ngay cả Thanh triều nhập quan đều biết đánh một nhóm, kéo một nhóm chính sách. Đến nam chính nơi này lại là đối thổ dân hạ tử thủ. Phải biết Miễn Điện phương diện, thổ dân có hơn một nghìn vạn, người Hoa mới hơn một trăm vạn. Mà lại cũng không phải tất cả người Hoa đều sẽ ủng hộ nam chính. Thái Quốc phương diện mặc dù người Hoa nhiều hơn một chút, nhưng tương tự tại cả nước nhân khẩu bên trong vẫn là chiếm một bộ phận rất nhỏ. Lấy một phần nhỏ thống trị đại bộ phận, tại trong chính trị không thể nghi ngờ chỉ có thể khai thác “kéo một nhóm đánh một nhóm” chính sách. Nếu không nếu như đối với phần lớn khai thác kinh khủng trấn áp, kia thế tất sẽ cả nước xôn xao. Đến lúc đó phản kháng lực lượng đem liên tiếp. Nam chính hoàn toàn không có khả năng có dư lực đi làm sự tình khác, quang trấn áp dân bản xứ phản loạn liền phải liên lụy tuyệt đại bộ phận tinh lực. Mà lại đại bộ phận sát hại bình dân, không thể nghi ngờ sẽ để cho nam chính tại trên quốc tế mất đi dân tâm. Trên quốc tế có thể sẽ có đại lượng người phản đối nam chính. Này không thể nghi ngờ là không khôn ngoan. Trên chiến trường không tiếp thụ tù binh cũng giống vậy. Địch quân biết tù binh hẳn phải chết, liền sẽ liều chết chống cự. Cái này không thể nghi ngờ sẽ chính tăng thêm thương vong của quân đội suất. Nam Dương người Hoa nhân số lúc đầu tại Toàn Nam Dương ở vào thế yếu, quân đội quá nặng thương vong sẽ tiến một bước tăng lên dao động nam chính thống trị căn cơ. Cho nên nói, từ trên thực tế đến, nam chính chọn lựa vô cớ trấn áp nơi đó thổ dân, cùng không tiếp thụ quân Nhật tù binh chính sách là cực không sáng suốt. Tại trong hiện thực chỉ là tự chịu diệt vong chi đạo.\nƯu điểm: quyển sách tại logic cùng trên thực tế tồn tại đại lượng sai lầm cùng lỗ thủng. Cho nên tại kịch bản là cực độ xả đạm. Bởi vậy quyển sách ở trên đánh giá tuyệt đối không cao. Duy nhất ưu điểm chính là: chiếu vào địa đồ nhìn nam chính đánh xuống những cái kia","dents":[{"zh":"秦寿","vi":"Tần Thọ","label":"Nh"},{"zh":"缅甸","vi":"Miễn Điện","label":"Ns"},{"zh":"孙布拉蚌","vi":"Tôn Bố Lạp Bạng","label":"Ns"},{"zh":"密支那","vi":"Mật Chi Na","label":"Ns"},{"zh":"葡萄县","vi":"Bồ Đào Huyền","label":"Ns"},{"zh":"东枝","vi":"Đông Chi","label":"Ns"},{"zh":"美国","vi":"Mĩ Quốc","label":"Ns"},{"zh":"莫雷","vi":"Mạc Lôi","label":"Ns"},{"zh":"胡康河谷","vi":"Hồ Khang Hà Cốc","label":"Ns"},{"zh":"曼德勒","vi":"Mạn Đức Lặc","label":"Ns"},{"zh":"日本","vi":"Nhật Bổn","label":"Ns"},{"zh":"班茂伏击","vi":"Ban Mậu Phục Kích","label":"Ns"},{"zh":"密特拉","vi":"Mithras","label":"Ns"},{"zh":"奈比多","vi":"Nại Bỉ Đa","label":"Nh"},{"zh":"英国","vi":"Anh Quốc","label":"Ns"},{"zh":"欣贝延","vi":"Hân Bối Diên","label":"Nh"},{"zh":"洞鸽","vi":"Động Cáp","label":"Ns"},{"zh":"泰国","vi":"Thái Quốc","label":"Ns"},{"zh":"炯多","vi":"Quýnh Đa","label":"Ns"},{"zh":"高加力","vi":"Cao Gia Lực","label":"Ns"},{"zh":"毛淡棉","vi":"Mao Đạm Miên","label":"Ns"},{"zh":"达府","vi":"Đạt Phủ","label":"Ns"},{"zh":"北榄坡","vi":"Bắc Lãm Pha","label":"Ns"},{"zh":"曼谷","vi":"Băng Cốc","label":"Ns"},{"zh":"暹罗","vi":"Xiêm La","label":"Ns"},{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"},{"zh":"全南洋","vi":"Toàn Nam Dương","label":"Ns"}]},{"userName":"1900507355","score":5,"praise":0,"content":"从抗日远征军入手，走一条雄霸南洋的路，写这个年代的历史文越来越少了，说不得哪天就没了，历史爽文","createdAt":"2016-12-17T06:07:20.000Z","vi":"Từ quân viễn chinh kháng Nhật, đi một con đường hùng bá Nam Dương, viết truyện lịch sử thời đại này ngày càng ít đi, nói không chừng ngày nào đó sẽ mất, lịch sử sảng văn","vents":[{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"}],"vi_dict":"Từ kháng Nhật quân viễn chinh vào tay, đi một đầu hùng bá Nam Dương đường, viết niên đại này lịch sử văn càng ngày càng thiếu, nói không chừng ngày nào liền méi le, lịch sử sảng văn","dents":[{"zh":"南洋","vi":"Nam Dương","label":"Ns"}]}],"rev_total":3,"title_vi":"Kháng Nhật chi hùng bá Nam Dương","stats":{"bookId":117497,"h1":0,"h2":1,"h3":1,"h4":0,"h5":1,"n":3,"mean":3.33,"std":1.25,"n_rev":3,"w_lanwei":0,"w_taijian":0,"w_qishu":0,"w_dudian":0,"adj":3.2},"aspects":[{"k":"cot_truyen","pos":0,"neg":1},{"k":"logic","pos":0,"neg":1}]}