{"id":125435,"title":"至尊仙皇","title_hv":"Chí Tôn Tiên Hoàng","author":"流连往返1979","author_hv":"Lưu Liên Vãng Phản 1979","author_vi":"lưu luyến qua lại 1979","tags":[{"zh":"玄幻","hv":"Huyền Huyễn"},{"zh":"东方玄幻","hv":"Đông Phương Huyền Huyễn"}],"score":null,"scorers":4,"words":3697799,"status":1,"cover":"https://qidian.qpic.cn/qdbimg/349573/2372506/300","updateAt":"2014-02-27T16:00:00.000Z","src":{"site":"Qidian","url":"https://book.qidian.com/info/2372506/"},"review_signals":[{"key":"van_phong","kind":"aspect","labelVi":"Văn phong","labelZh":"文笔"},{"key":"nhip","kind":"aspect","labelVi":"Nhịp truyện","labelZh":"节奏"},{"key":"cot_truyen","kind":"aspect","labelVi":"Cốt truyện","labelZh":"剧情"},{"key":"nhan_vat","kind":"aspect","labelVi":"Nhân vật","labelZh":"人设"},{"key":"logic","kind":"aspect","labelVi":"Logic & IQ","labelZh":"智商"},{"key":"the_gioi","kind":"aspect","labelVi":"Thế giới quan","labelZh":"设定"},{"key":"nu_chinh","kind":"aspect","labelVi":"Nữ chính","labelZh":"女主"},{"key":"tinh_cam","kind":"aspect","labelVi":"Tình cảm","labelZh":"感情线"},{"key":"ket","kind":"aspect","labelVi":"Đoạn kết","labelZh":"结局"},{"key":"w_lanwei","kind":"warning","labelVi":"nát đuôi","labelZh":"烂尾"},{"key":"w_taijian","kind":"warning","labelVi":"bỏ dở giữa chừng","labelZh":"太监"},{"key":"w_qishu","kind":"warning","labelVi":"khó đọc nổi","labelZh":"弃书"},{"key":"w_dudian","kind":"warning","labelVi":"có độc điểm","labelZh":"毒点"}],"comments":[{"userName":"异人v","score":5,"praise":0,"content":"老书重看了，从824-829章讲述夏尘开解陈梦竹。\n\n摘抄1：“你向我走来的时候脚步缓慢,但是每一步都踩的很重,而且节奏不一致,这应该是你内心充满顾虑的表现。”夏尘道。\n\n摘抄2：“你遇到瓶颈了。心事又太多,所以才会觉得不会修炼。”夏尘看了她一眼,平静地道,“如果心静不下来,最好先不要修炼,否则不但突破不了。还容易走火入魔。”\n            “是……我知道。”陈梦竹咬了下嘴唇,“可是我静不下来,这次试炼对我来说太重要了,如果不能突破神通四重的话,我就失去了最后的机会了。”\n夏尘没有说话,他没有丝毫打探陈梦竹在陈家情况的兴趣,这小女孩的烦恼对他来说根本不值一提。他的烦恼可比陈梦竹大多了。\n            “你不会安慰别人吗?”陈梦竹等了半天没有回音。不禁嗔怨地看了他一眼。\n            “安慰你就能让你突破神通四重吗?”夏尘摇头道,“别给自己太大压力,有时候压力越大,反而越不容易冲破瓶颈。”\n            “你说得容易。”陈梦竹苦笑道,“我也知道不应该给自己太大压力,可是如果失去这次机会的话,家族就不会再给我资源了,也不会再让我试炼了。我被排挤到了核心子弟之外,还怎么修炼突破?”\n            “至少你还活着,还会得到你的家族照顾不是吗?”夏尘沉默了半响,淡淡地道。\n            陈梦竹一愣,不禁恼火地道:“是还活着,是会得到照顾,可是我不能主宰自己的命运了。我必须服从家族的安排,嫁给一个我可能连面都没有见过的人,成为别人的玩物,为家族传宗接代。然后等人老珠黄的时候被人一脚踢开,那种结局,你能理解吗?不,你根本理解不了,你怎么能清楚我的悲哀。”\n            “我是理解不了。”夏尘平静地道,“但是至少你不用天天在死亡线上挣扎,不用为了资源而去拼命,不用为没有修炼的神通功法而发愁,不用担心遇到瓶颈的时候没人为你解惑,不用担心有人盯上你杀人夺宝,你的一切都有家族安排,资源,功法、丹药,甚至连试炼都为你安排好了,你只需要按部就班地走下去就可以,现在的烦恼只不过是碍于天赋的关系不能突破而已,与动辄可能就死无全尸的散修相比,你觉得哪一个更悲哀?”\n            陈梦竹愣住了,樱唇动了动,想要说什么,却又不知道该说些什么。夏尘说得这些,她也都知道,但是却从来没有比较过。\n            可是今天从一个散修少年的口中说出来,却让她的心别具震撼,是啊,跟散修的苦命比起来,她还有什么资格抱怨命运的不公呢?\n            但是陈梦竹还是免不了生气,尽管她也知道自己不该在夏尘面前抱怨,可是得到的不是安慰,却是一番平静地嘲讽,心里总是有些委屈。\n            “对不起,我不该在你面前抱怨的,打扰你的修炼了,我走了。”她黯然神伤地道,起身默默地走下高岩。\n            夏尘没有说话闭上双目开始修炼。陈梦竹的烦恼在他看来不值一提,他也没时间给这个小女孩做心里辅导。\n            其实在他心里,何尝不免沉重地叹息一声:这个世界,谁又能真正主宰自己的命运呢?\n            陈梦竹走得很慢,不知道为什么,她很希望夏尘能叫住她,然后哪怕是只给她一个假大空式的安慰也好,也能让她痛痛快快地哭一场。\n            可是夏尘没有,直到她走回到原来的地方,夏尘也没有出声。\n            陈梦竹想生气,但是最后还是自嘲地笑了笑,觉得自己有点神经过敏。人家凭什么安慰你呢?你自己哭哭啼啼,把自己的烦恼摆在他的面前,其实在他看来根本一钱不值。\n            在一个每天都为活着打拼的散修面前,根本不会考虑或者理解象陈家这样的家族压力的烦恼。\n            想到这里,陈梦竹忽然觉得心情变淡了许多。\n            她看着夏尘,然后安心坐下,平静了一会之后,再次开始修炼。\n            也许是因为想通了的缘故,直到一天一夜后,陈梦竹才睁开双眼,只觉得神采奕奕,全身都充满了生机勃勃的力量。\n            这次修炼的效果不错,甚至超过了以往任何一次,虽然还没有突破瓶颈的迹象,但是却让她跌入深谷的信心又恢复了几分。\n\n摘抄3：“你昨天还说不要让我给自己太大的压力的。”陈梦竹吃惊地看着他。\n            “我说得不是心理压力。”夏尘解释道,“而是来自外界的压力,越是危险的环境,越会刺激人的潜力,突破瓶颈可能也就越大。”\n\n摘抄4：陈梦竹象个做错事的小女孩，满怀希冀地道：“我只是还缺乏一点自信，你……能不能给我点鼓励？”\n            她粉面通红，想要下决心却又犹豫不决的感觉。\n            夏尘脸色阴沉下来：“陈姑娘，我看你还是赶紧离开吧，遇到危险还需要别人鼓励才能","createdAt":"2020-08-04T18:46:27.449Z","vi":"Lão thư xem lại, từ chương 824-829 kể về việc Hạ Trần khai giải Trần Mộng Trúc.\n\nCởi chép 1: \"Lúc ngươi đi về phía ta thì bước chân chậm chạp, nhưng mỗi bước đều giẫm rất nặng, hơn nữa tiết tấu không đồng nhất, đây hẳn là biểu hiện trong lòng ngươi tràn đầy lo lắng.\" Hạ Trần nói.\n\nTái sao 2: “Ngươi gặp phải bình cảnh rồi. Tâm sự lại quá nhiều, cho nên mới cảm thấy sẽ không tu luyện.” Hạ Trần nhìn nàng một cái, bình tĩnh nói, “Nếu tâm không thể tĩnh lặng được, tốt nhất đừng tu luyện trước, nếu không chẳng những không đột phá được, còn dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.”\n\"Phải... Ta biết.\" Trần Mộng Trúc cắn môi: \"Nhưng ta không thể tĩnh lại được, lần thí luyện này đối với ta mà nói là quá trọng yếu, nếu như không thể đột phá Thần Thông tứ trọng, ta liền mất đi cơ hội cuối cùng.\"\nHạ Trần không nói gì, hắn không có chút hứng thú tìm hiểu tình hình của Trần Mộng Trúc ở Trần gia. Phiền não của tiểu cô nương này đối với hắn căn bản chẳng đáng nhắc tới. Phiền não của hắn lớn hơn Trần Mộng Trúc rất nhiều.\n\"Ngươi không biết an ủi người khác sao?\" Trần Mộng Trúc đợi hồi lâu vẫn không có hồi âm, không khỏi hờn dỗi nhìn hắn một cái.\n\"An ủi ngươi là có thể để cho ngươi đột phá Thần Thông tứ trọng sao?\" Hạ Trần lắc đầu nói: \"Đừng cho mình áp lực quá lớn, có đôi khi áp lực càng lớn, ngược lại càng không dễ dàng phá vỡ bình cảnh.\"\n\"Ngươi nói dễ dàng.\" Trần Mộng Trúc cười khổ nói, \"Ta cũng biết không nên tạo áp lực quá lớn cho mình, nhưng nếu mất đi cơ hội này, gia tộc sẽ không cho ta tài nguyên nữa, cũng sẽ không để cho ta thử luyện. Ta bị bài xích đến bên ngoài đệ tử hạch tâm, làm sao có thể tu luyện đột phá?\"\n\"Ít nhất ngươi còn sống, còn có thể được gia tộc của ngươi chiếu cố không phải sao?\" Hạ Trần trầm mặc một lúc lâu, thản nhiên nói.\nTrần Mộng Trúc sững sờ, không khỏi căm tức nói: “là còn đang sống, là sẽ có được chăm sóc, nhưng ta không thể chúa tể vận mệnh của mình rồi. Ta ắt râu phục tùng gia tộc sắp xếp, gả cho một ta có thể ngay cả chưa từng gặp mặt bao giờ người, trở thành của người khác đồ chơi, vì gia tộc nối dõi tông đường. Sau đó bọn người Lão Châu Hoàng lúc bị người ta đá văng ra, loại... Đó kết cục, ngươi có thể hiểu được sao? Không, ngươi căn bản hiểu không được, ngươi sao có thể rõ ràng bi ai của ta.”\n\"Ta không thể hiểu nổi. ” Hạ Trần bình tĩnh nói, “Nhưng ít nhất ngươi không cần phải vật lộn trên lằn ranh sinh tử mỗi ngày, không cần vì tài nguyên mà liều mạng, không cần lo lắng về thần thông công pháp chưa tu luyện. Không cần lo lắng khi gặp phải bình cảnh sẽ không ai giải đáp thắc mắc cho ngươi, không cần lo lắng có người nhắm vào ngươi giết người đoạt bảo, mọi thứ của ngươi đều được gia tộc sắp xếp, tài nguyên, công pháp, đan dược, thậm chí cả thí luyện cũng đã sắp xếp ổn thỏa cho ngươi rồi. Ngươi chỉ cần đi từng bước một là được. Phiền não hiện tại chẳng qua là do quan hệ thiên phú nên không thể đột phá mà thôi. So với tán tu động một chút là chết không toàn thây, ngươi cảm thấy cái nào bi thương hơn?”\nTrần Mộng Trúc ngẩn người, Anh Thần cử động, muốn nói điều gì, lại không biết nên nói gì đó. Hạ Trần nói những... Này, nàng cũng đều biết, nhưng lại chưa từng so sánh qua.\nNhưng hôm nay từ trong miệng một thiếu niên tán tu nói ra, lại làm cho tâm tư nàng chấn động. Đúng vậy, so với khổ mệnh của tán tu, nàng còn có tư cách gì oán trách số phận bất công nữa đây?\nNhưng Trần Mộng Trúc vẫn không tránh khỏi tức giận, mặc dù nàng cũng biết mình không nên phàn nàn trước mặt Hạ Trần, nhưng nhận được không phải an ủi, lại là một phen bình tĩnh trào phúng, trong lòng luôn có chút ủy khuất.\n\"Xin lỗi, ta không nên ở trước mặt ngươi oán giận, quấy rầy tu luyện của ngươi, ta đi đây.\" Nàng ảm đạm thương tâm nói, đứng dậy yên lặng đi xuống Cao Nham.\nHạ Trần không nói gì, nhắm mắt bắt đầu tu luyện. Nỗi phiền muộn của Trần Mộng Trúc trong mắt hắn chẳng đáng bận tâm, hắn cũng chẳng có thời gian phụ đạo tâm lý cho tiểu cô nương này.\nKỳ thực trong lòng hắn, há chẳng khỏi nặng nề thở dài một tiếng: Thế giới này, ai có thể chân chính chúa tể vận mệnh của mình đây?\nTrần Mộng Trúc đi rất chậm chạp, không hiểu vì sao nàng lại mong Hạ Trần gọi mình lại. Dù chỉ ban cho nàng một cách an ủi giả tạo cũng đủ khiến nàng khóc nức nở.\nNhưng Hạ Trần không có, cho đến khi nàng đi về chỗ cũ, Hạ Trần cũng không lên tiếng.\nTrần Mộng Trúc muốn nổi giận, nhưng cuối cùng vẫn tự giễu cười một tiếng, cảm thấy mình hơi thần thái quá nhạy bén. Người ta dựa vào đâu mà an ủi ngươi? Tự mình khóc lóc thảm thiết, bày nỗi phiền muộn trước mặt hắn, kỳ thực trong mắt hắn chẳng đáng một xu.\nTrước mặt một tán tu ngày nào cũng vì sống mà lăn lộn, căn bản sẽ không cân nhắc hay hiểu được phiền não của áp lực gia tộc như Trần gia.\nNghĩ đến đây, Trần Mộng Trúc đột nhiên cảm thấy tâm trạng nhạt dần.\nNàng nhìn Hạ Trần rồi an tâm ngồi xuống, bình tĩnh một lúc rồi lại bắt đầu tu luyện.\nCó lẽ bởi vì đã nghĩ thông suốt, cho đến một ngày một đêm sau, Trần Mộng Trúc mới mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy thần thái sáng láng, toàn thân đều tràn ngập sức mạnh sinh cơ bừng.\nLần tu luyện này hiệu quả không tệ, thậm chí còn vượt qua bất kỳ lần nào trước đây. Tuy rằng vẫn chưa có dấu hiệu đột phá bình cảnh, nhưng lại khiến cho lòng tin của nàng rơi xuống vực sâu khôi phục thêm vài phần.\n\nTháo chép 3: \"Hôm qua ngươi còn nói đừng để ta gây áp lực quá lớn cho mình.\" Trần Mộng Trúc kinh ngạc nhìn hắn.\n“Ta không nói về áp lực tâm lý.” Hạ Trần giải thích, “Mà là áp lực từ bên ngoài, môi trường càng nguy hiểm thì càng kích thích tiềm năng con người, đột phá bình cảnh có thể cũng càng lớn.”\n\nTái sao 4: Trần Mộng Trúc như một cô bé làm sai chuyện, đầy hy vọng nói: “Ta chỉ là còn thiếu một chút tự tin, ngươi... có thể cho ta một ít khích lệ không?”\nMặt nàng đỏ bừng, muốn hạ quyết tâm nhưng lại do dự không quyết.\nHạ Trần sắc mặt âm trầm: \"Trần cô nương, ta thấy ngươi nên mau rời đi thôi. Gặp nguy hiểm còn cần người khác cổ vũ mới được.","vents":[{"zh":"夏尘","vi":"Hạ Trần","label":"Nh"},{"zh":"陈梦竹","vi":"Trần Mộng Trúc","label":"Nh"},{"zh":"陈家","vi":"Trần gia","label":"Ni"},{"zh":"老珠黄","vi":"Lão Châu Hoàng","label":"Nh"},{"zh":"樱唇","vi":"Anh Thần","label":"Nh"}],"vi_dict":"Sách cũ xem lại, từ 824-829 chương giảng thuật Hạ Trần khuyên Trần Mộng Trúc.\n\nTrích ra 1: “ngươi hướng ta đi tới thời điểm bước chân chậm chạp, nhưng là mỗi một bước đều giẫm rất nặng, mà lại tiết tấu không nhất trí, đây cũng là ngươi nội tâm tràn ngập lo lắng biểu hiện.” Hạ Trần đạo.\n\nTrích ra 2: “ngươi gặp phải bình cảnh. Tâm sự lại quá nhiều, cho nên mới sẽ cảm thấy sẽ không tu luyện.” Hạ Trần nhìn nàng một cái, bình tĩnh nói, “nếu như lòng yên tĩnh không xuống, tốt nhất trước không muốn tu luyện, nếu không chẳng những đột phá không được. Còn dễ dàng tẩu hỏa nhập ma.”\n“là…… Ta biết.” Trần Mộng Trúc cắn môi, “thế nhưng là ta không an tĩnh được, lần luyện tập này đối với ta mà nói quá trọng yếu, nếu như không thể đột phá thần thông tứ trọng, ta liền mất đi cơ hội cuối cùng.”\nHạ Trần không nói gì, hắn không có chút nào tìm hiểu Trần Mộng Trúc tại Trần gia tình huống hứng thú, tiểu nữ hài này phiền não đối với hắn mà nói căn bản không đáng giá nhắc tới. Phiền não của hắn có thể so sánh Trần Mộng Trúc phần lớn.\n“ngươi sẽ không an ủi người khác sao?” Trần Mộng Trúc chờ nửa ngày không có hồi âm. Không khỏi oán hận liếc nhìn hắn một cái.\n“an ủi ngươi liền có thể bảo ngươi đột phá thần thông tứ trọng sao?” Hạ Trần lắc đầu nói, “chớ cho mình áp lực quá lớn, có đôi khi áp lực càng lớn, ngược lại càng không dễ dàng xông phá bình cảnh.”\n“ngươi nói dễ dàng.” Trần Mộng Trúc cười khổ nói, “ta cũng biết không nên cho mình áp lực quá lớn, thế nhưng là nếu như mất đi cơ hội lần này, gia tộc liền sẽ không lại cho ta tài nguyên, cũng sẽ không lại để cho ta thí luyện. Ta bị xa lánh đến con em hạch tâm bên ngoài, còn thế nào tu luyện đột phá?”\n“chí ít ngươi còn sống, sẽ còn được đến gia tộc của ngươi chiếu cố không phải sao?” Hạ Trần trầm mặc nửa ngày, thản nhiên nói.\nTrần Mộng Trúc sững sờ, không khỏi căm tức nói: “là còn sống, là sẽ có được chiếu cố, thế nhưng là ta không thể chính chúa tể vận mệnh. Ta nhất định phải phục tùng gia tộc an bài, gả cho một cái ta khả năng ngay cả chưa từng gặp mặt bao giờ người, trở thành người khác đồ chơi, vì gia tộc nối dõi tông đường. Đám người sau đó Lão Châu Hoàng thời điểm bị người đá một cái bay ra ngoài, loại kia kết cục, ngươi có thể hiểu được sao? Không, ngươi căn bản lý giải không được, ngươi sao có thể rõ ràng bi ai của ta.”\n“ta là lý giải không được. ” Hạ Trần bình tĩnh nói, “nhưng là chí ít ngươi không cần mỗi ngày tại trên con đường tử vong giãy dụa, không cần vì tài nguyên mà đi liều mạng, không cần vì không có tu luyện thần thông công pháp mà phát sầu, không cần lo lắng gặp được bình cảnh thời điểm không ai giải thích cho ngươi, không cần lo lắng có người để mắt tới ngươi giết người đoạt bảo, của ngươi hết thảy Đô Hữu gia tộc an bài, tài nguyên, công pháp, đan dược, thậm chí ngay cả thí luyện đều vì ngươi an bài tốt, ngươi chỉ cần làm từng bước đi xuống đến liền có thể, hiện tại phiền não chẳng qua là trở ngại thiên phú quan hệ không thể đột phá mà thôi, cùng động một tí khả năng liền chết không toàn thây tán tu so sánh, ngươi cảm thấy cái kia càng bi ai?”\nTrần Mộng Trúc sửng sốt, Anh Thần giật giật, muốn nói điều gì, nhưng lại không biết nên nói cái gì. Hạ Trần nói đến những này, nàng cũng đều biết, nhưng lại chưa từng có so sánh qua.\nNhưng là hôm nay từ một cái tán tu thiếu niên trong miệng nói ra, lại làm cho nàng tâm đặc biệt rung động, đúng vậy a, cùng tán tu số khổ so ra, nàng còn có cái gì tư cách phàn nàn vận mệnh bất công đâu?\nNhưng là Trần Mộng Trúc vẫn là khó tránh khỏi sinh khí, cứ việc nàng chính cũng biết không nên tại Hạ Trần trước mặt phàn nàn, nhưng là của được đến không phải an ủi, lại là một phen bình tĩnh trào phúng, trong lòng luôn luôn có chút ủy khuất.\n“thật xin lỗi, ta không nên ở trước mặt ngươi phàn nàn, quấy rầy tu luyện của ngươi, ta đi.” nàng tinh thần chán nản địa đạo, đứng dậy yên lặng đi xuống Cao Nham.\nHạ Trần không nói gì nhắm hai mắt bắt đầu tu luyện. Trần Mộng Trúc phiền não theo hắn thấy không đáng giá nhắc tới, hắn cũng không có thời gian làm cho tiểu nữ hài này tâm lý phụ đạo.\nKỳ thật trong lòng hắn, làm sao không khỏi trầm trọng thở dài một tiếng: thế giới này, ai có thể chân chính chính chúa tể vận mệnh đâu?\nTrần Mộng Trúc đi rất chậm, không biết vì cái gì, nàng rất hi vọng Hạ Trần có thể gọi ở nàng, sau đó cho dù là chỉ cho nàng một cái lời nói rỗng tuếch thức an ủi cũng tốt, cũng có thể làm cho nàng thống thống khoái khoái khóc một trận.\nThế nhưng là Hạ Trần không có, thẳng đến nàng đi trở về đến chỗ cũ, Hạ Trần cũng không có lên tiếng.\nTrần Mộng Trúc muốn tức giận, nhưng là cuối cùng vẫn là cười một cái tự giễu, cảm thấy mình có chút thần kinh quá nhạy cảm. Người ta dựa vào cái gì an ủi ngươi đây? Chính ngươi khóc sướt mướt, đem phiền não của mình bày ở trước mặt hắn, kỳ thật theo hắn thấy căn bản không đáng một xu.\nTại một cái mỗi ngày đều vì còn sống đánh liều tán tu trước mặt, căn bản sẽ không cân nhắc hoặc là lý giải tượng Trần gia dạng này gia tộc áp lực phiền não.\nNghĩ tới đây, Trần Mộng Trúc đột nhiên cảm giác được tâm tình trở thành nhạt rất nhiều.\nNàng nhìn xem Hạ Trần, sau đó an tâm ngồi xuống, bình tĩnh một lúc sau, lần nữa bắt đầu tu luyện.\nCó lẽ là bởi vì nhớ thông nguyên nhân, thẳng đến một ngày một đêm về sau, Trần Mộng Trúc mới mở hai mắt ra, chỉ cảm thấy thần thái sáng ngời, toàn thân đều tràn ngập sinh cơ bừng bừng lực lượng.\nLần tu luyện này hiệu quả không tệ, thậm chí vượt qua dĩ vãng bất kỳ lần nào, mặc dù còn không có đột phá bình cảnh dấu hiệu, nhưng lại để nàng ngã vào thâm cốc lòng tin lại khôi phục mấy phần.\n\nTrích ra 3: “ngươi hôm qua còn nói đừng để ta cho mình áp lực quá lớn.” Trần Mộng Trúc giật mình nhìn xem hắn.\n“ta bảo này không phải áp lực tâm lý.” Hạ Trần giải thích nói, “mà là áp lực từ bên ngoài, càng là nguy hiểm hoàn cảnh, càng sẽ kích thích tiềm lực của con người, đột phá bình cảnh khả năng cũng liền càng lớn.”\n\nTrích ra 4: Trần Mộng Trúc tượng cái làm chuyện sai tiểu nữ hài, đầy cõi lòng chờ mong mà nói: “ta chỉ là còn thiếu một điểm tự tin, ngươi…… Có thể hay không cho ta điểm cổ vũ?”\nNàng mặt phấn đỏ bừng, muốn hạ quyết tâm nhưng lại do dự cảm giác.\nHạ Trần sắc mặt âm trầm xuống: “Trần cô nương, ta thấy ngươi vẫn là mau chóng rời đi, gặp được nguy hiểm còn cần người khác cổ vũ mới có thể","dents":[{"zh":"夏尘","vi":"Hạ Trần","label":"Nh"},{"zh":"陈梦竹","vi":"Trần Mộng Trúc","label":"Nh"},{"zh":"陈家","vi":"Trần gia","label":"Ni"},{"zh":"老珠黄","vi":"Lão Châu Hoàng","label":"Nh"},{"zh":"樱唇","vi":"Anh Thần","label":"Nh"},{"zh":"高岩","vi":"Cao Nham","label":"Ns"}]},{"userName":"寻找槽点的书虫","score":3,"praise":0,"content":"看了一半，来吐槽一下，作者套路基本上是各种撒钱，金手指变态，竟然是聚宝盆，主要是剧情，每次都是一个套路，前面铺垫了半天，最最关键时刻，猪脚出现一顿秒杀，看着是很爽，但套路老是一个，就没劲了感觉算是江郎才尽，基本铺垫我都不看 也没坑，都是越过铺垫，感觉对后面也没啥影响，感觉作者不会挖坑，一路大白话，人物设定开始还以为就是异世界，结果看了几百章，又突然套了个穿越者的身份，有点硬套，中期有点后宫吧！前期干粮，中期有点毒，不过量大管饱。。","createdAt":"2017-09-13T07:38:32.000Z","vi":"Xem được nửa chừng, lại đến châm chọc một chút, chiêu trò của tác giả cơ bản là đủ loại rải tiền, bàn tay vàng biến thái, lại là chậu báu vật, chủ yếu là cốt truyện, mỗi lần đều là cùng một chiêu trò, phía trước trải đệm nửa ngày, thời khắc mấu chốt nhất, lúc chân giò xuất hiện một trận giây sát, nhìn thì thấy rất sảng khoái, nhưng chiêu trò cứ mãi là một người, lại mất hứng cảm giác như Giang Lang tài tận, bài tập cơ bản ta còn không thèm xem. Cũng không có hố, tất cả đều vượt qua lớp lót, cảm giác đối với phía sau cũng chẳng ảnh hưởng gì, cảm thấy tác giả không biết đào hố, nói trắng trợn suốt dọc đường, thiết lập nhân vật ban đầu còn tưởng đó là dị giới, kết quả xem được mấy trăm chương, rồi đột nhiên mắc bẫy thân phận kẻ xuyên không, hơi cứng đầu, giữa kỳ có chút hậu cung nhỉ! Lương khô giai đoạn đầu có chút độc, nhưng lượng lớn thì no.","vents":[{"zh":"江郎","vi":"Giang lang","label":"Nh"}],"vi_dict":"Nhìn một nửa, đến nhả rãnh một chút, tác giả sáo lộ trên cơ bản là các loại vung tiền, kim thủ chỉ biến thái, vậy mà là Tụ Bảo Bồn, chủ yếu là kịch bản, mỗi lần đều là một cái sáo lộ, phía trước làm nền nửa ngày, cực kỳ thời khắc mấu chốt, nhân vật chính xuất hiện dừng lại miểu sát, nhìn xem là rất thoải mái, nhưng sáo lộ luôn một cái, liền không có tí sức lực nào cảm giác xem như Giang lang mới tận, cơ bản làm nền ta cũng không nhìn cũng không có hố, đều là vượt qua làm nền, cảm giác đối đằng sau cũng không có gì ảnh hưởng, cảm giác tác giả sẽ không đào hố, một đường tiếng thông tục, thiết lập nhân vật bắt đầu còn tưởng rằng chính là dị thế giới, kết quả nhìn mấy trăm chương, lại đột nhiên bộ cái người xuyên việt thân phận, có chút cứng rắn bộ, trung kỳ có chút hậu cung! Giai đoạn trước lương khô, trung kỳ có chút độc, không thừa thãi kèn fa-gôt no bụng..","dents":[{"zh":"江郎","vi":"Giang lang","label":"Nh"}]},{"userName":"里见莲太郎","score":1,"praise":0,"content":"修行最重的是悟性和心性吧？光有机缘顶个屁用？","createdAt":"2022-10-25T14:42:04.604Z","vi":"Tu hành nặng nhất chính là ngộ tính và tâm tính phải không? Chỉ có cơ duyên chống đỡ cái rắm gì chứ?","vents":[],"vi_dict":"Tu hành nặng nhất là ngộ tính cùng tâm tính? Chỉ có cơ duyên đỉnh cái rắm dùng?","dents":[]}],"rev_total":3,"title_vi":"Chí tôn tiên hoàng","stats":{"bookId":125435,"h1":1,"h2":0,"h3":1,"h4":0,"h5":1,"n":3,"mean":3,"std":1.63,"n_rev":3,"w_lanwei":0,"w_taijian":0,"w_qishu":0,"w_dudian":0,"adj":3.22},"aspects":[{"k":"ket","pos":1,"neg":0},{"k":"nhip","pos":1,"neg":0}],"tag_links":[{"tag":"玄幻","tag_hv":"Huyền Huyễn","slug":"huyen-huyen"},{"tag":"东方玄幻","tag_hv":"Đông Phương Huyền Huyễn","slug":"dong-phuong-huyen-huyen"}]}