{"id":15535,"title":"盗墓笔记续9","title_hv":"Đạo Mộ Bút Kí Tự 9","author":"邪灵一把刀","author_hv":"Tà Linh Nhất Bả Đao","author_vi":"Tà Linh một cây đao","tags":[{"zh":"悬疑","hv":"Huyền Nghi"}],"score":null,"scorers":7,"words":1439580,"status":1,"cover":"https://cdn.motieimg.com/book/0001/12491/2.jpg","updateAt":"2013-05-22T04:01:09.000Z","src":null,"review_signals":[{"key":"van_phong","kind":"aspect","labelVi":"Văn phong","labelZh":"文笔"},{"key":"nhip","kind":"aspect","labelVi":"Nhịp truyện","labelZh":"节奏"},{"key":"cot_truyen","kind":"aspect","labelVi":"Cốt truyện","labelZh":"剧情"},{"key":"nhan_vat","kind":"aspect","labelVi":"Nhân vật","labelZh":"人设"},{"key":"logic","kind":"aspect","labelVi":"Logic & IQ","labelZh":"智商"},{"key":"the_gioi","kind":"aspect","labelVi":"Thế giới quan","labelZh":"设定"},{"key":"nu_chinh","kind":"aspect","labelVi":"Nữ chính","labelZh":"女主"},{"key":"tinh_cam","kind":"aspect","labelVi":"Tình cảm","labelZh":"感情线"},{"key":"ket","kind":"aspect","labelVi":"Đoạn kết","labelZh":"结局"},{"key":"w_lanwei","kind":"warning","labelVi":"nát đuôi","labelZh":"烂尾"},{"key":"w_taijian","kind":"warning","labelVi":"bỏ dở giữa chừng","labelZh":"太监"},{"key":"w_qishu","kind":"warning","labelVi":"khó đọc nổi","labelZh":"弃书"},{"key":"w_dudian","kind":"warning","labelVi":"có độc điểm","labelZh":"毒点"}],"comments":[{"userName":"bluesrainy","score":4,"praise":2,"content":"续的挺好，笔力不输原作，各种大坑也填上了，好评。","createdAt":"2020-04-21T22:42:18.611Z","vi":"Phần tiếp theo khá tốt, bút lực không thua tác phẩm gốc, đủ loại hố lớn cũng được lấp đầy, đánh giá rất hay.","vents":[],"vi_dict":"Tục rất tốt, bút lực không thua nguyên tác, các loại hố to cũng lấp bên trên, khen ngợi.","dents":[]},{"userName":"寂翎","score":3,"praise":1,"content":"看过盗墓笔记的，对无结尾怨念不已的，可以一观","createdAt":"2020-02-21T12:26:04.778Z","vi":"Những người đã xem qua bút ký trộm mộ, không ngừng oán niệm về cái đuôi không dứt, có thể xem qua một chút.","vents":[],"vi_dict":"Nhìn qua trộm mộ bút ký, đối không phần cuối oán niệm không thôi, có thể nhìn qua","dents":[]},{"userName":"书荒三十六计","score":4,"praise":0,"content":"九哥野评：最近网剧《鬼吹灯之精绝古城》着实又火了一把，作为一个老书虫对《鬼吹灯》这本灵异文的佳作自然品读过，不但是它包括另一本不相伯仲的《盗墓笔记》也熟悉的很。就看书友们的不懈推荐，九哥也能看得出大家对这两部作品的热爱。九哥对大家伙向来是有求必应的，今天就和大家先聊聊九哥的最爱---《盗墓笔记》。\n\n其实，点评这本书是真的不容易，因为大家的喜爱、追捧，这本书的各种精彩点评可以说是层出不穷，所以，九哥写点评时心里惴惴不安，生怕怡笑方家。好歹九哥脸皮厚，不敢说点评这部大作，总也敢以一个读者的身份和大家聊聊关于这本书的想法。\n\n九哥认为这本书的精彩不在于它的故事的新奇、也不在于引人的悬疑，而在于其塑造人物的生动、逼真。每一个人物都有自己背后的故事，每一个人物做事都有自己的想法，每一个人物都有自己的感情，就好像他们不是出来衬托主角的，而是生活让他们与主角一行人相遇，在这本书里没有人是背景板。当然，这只是九哥的一些关于这本书的感概，九哥今天要讲的与文学手法、写作技巧无关，而只是想聊聊“那些人”。\n\n不知道大家读这本书是什么感受，九哥读这本书的感受只有一个词汇来形容就是压抑。对于吴邪来说，尽管有小哥张起灵疯狂抢镜，但也没有掩盖掉属于他的风头，仍然是当之无愧的这本书的主角了。吴邪这个人能力压诸多各有特色的配角成为主角，必然有其原因。吴邪，人如其名，天真无邪，心地善良。而这原因也许在其他小说里或许会饱受批评，但在这里却成了关键核心人物。这本书的格局很大，脉络又广又深，也很复杂，在书中一个个精彩人物的频繁的出场，每个人都有着自己的目的，每一个人的背后都深藏着一个秘密，每一个人的心里都夹杂着各种算计、阴谋、阳谋，他们的秘密与无奈逼着他们变得冷漠、变得自私，他们组合成了一个巨大的阴霾，笼罩着他们的世界，而只有吴邪这样一个天真善良的像一束阳光，穿透过迷雾，给人带来一点对自己天真善良的过去的心底深处的回忆和一点点人性美好的期许、希望。我们要知道即使是十恶不赦的坏人也会被真挚、信任所折服，即使生死必分的敌人也会被真诚、善良所打动。九哥写到这里忽然想起了一个历史上无能的皇帝，明英宗朱祁镇，作为一个皇帝，他是不合格的，作为一个人，他则是最优秀的。土木堡之变后，他成了一个被俘的皇帝，自己的弟弟登基称帝后，更成了一个没人要的皇帝。但这并没有摧毁他，他反而让自己的人性放出了光芒，感染敌人。瓦剌的可汗对他尊敬有加，瓦剌的贵族对他恭敬如初，仍然以皇帝礼相见，所到之处瓦剌的士兵也都扣头让路。瓦剌太师的弟弟伯颜帖木儿，送别他离开时竟然情不自禁的大哭道：“我的皇帝今日离去了，几时再得见？”。他不是个好皇帝，甚至可以说是个昏君，但他是个是真诚、善良的人。吴邪也用自己的真诚与善良，让书里的世界不至于深陷黑暗，不可自拔，也让读者不至于压抑到不可承受。无论这个世界如何黑暗、冷漠、堕落，总要有温暖的阳光去给人以希望，即使一点也好。感谢三叔的睿智，没有把吴邪的光明的那一面人性写丢掉，即使在经历种种难以想象的折磨后，吴邪仍旧保持着最初的那份天真善良，仍然肯去信任别人，没有对人性的善失去信心。\n\n没有人不喜欢亲人的关怀温暖，没有人不想得到一份美好的爱情，没有人不喜欢知己朋友的快乐，可小哥张起灵什么都没有，从他有记忆的一开始，遇见的就是那样一群心狠手辣盗墓贼，他们没有良知可谈，小哥也注定不可能和他们成为朋友。小哥永远都是沉默的、永远都是冷酷的，他只能沉默以对。人活着谁不想像潺潺的溪水，在青山绿水间欢快的流淌，遇上平原就散漫开来，遇上丘陵便盘旋几个圈，遇到山壑便激石高歌，可小哥不能，巨大的谜团和沉重的使命狠狠的压在他心上，不肯有丝毫的放松，也不准备放他离去，这沉重犹如冷酷的冬天，慢慢的、慢慢的将也曾经有过欢畅时光的小哥变成了坚冰，过去迷茫，现在痛苦，未来无解，小哥只能让自己变得更加冷漠。我曾经一直很疑惑，像小哥这么一个冷漠的人，怎么会那么轻易的就被吴邪所打动？后来我想明白了，水永远都是水，即使化成了寒冰，也改变不了的作为水的本质，也渴望温暖的春风吹皱波澜，也想欢畅的流淌。\n\n胖子是我在这本书里最亲近的人物，他搞笑逗趣儿，义气深重，当然也心狠手辣，是一个将世事看得很明白的人。在这本书里无论是吴邪、张起灵、吴三省、大潘还是陈文锦、阿宁等等这些人物的故事都给人以压抑、紧张的感受，唯独这个胖子能带给人快乐、放松，我本以为快乐的胖子会这样一直没心没肺的快乐下去，可是巴乃的那个姑娘让胖子不再快乐下去了。在那一段故事之后，胖子的每次的插科打诨逗趣的话，都不再能让我快乐、轻松起来，总是在脑海里不由自主的去想象胖子孤单单的呆坐在那湖水旁，如同呆滞般地望着湖面，回想那个姑娘的画面。\n\n这本书的词语不够华丽，也不够古朴，但足够朴素、真实，沉重的笔触下刻画出一个个生动的人物，写出了一个真实的世界。\n\n书里能说的人还很","createdAt":"2019-09-09T09:13:03.547Z","vi":"Cửu ca Dã bình luận: Gần đây phim mạng \"Quỷ Xuy Đăng Chi Tinh Tuyệt Cổ Thành\" quả thực lại nổi tiếng một phen, là một lão thư trùng đã đọc qua tác phẩm tự nhiên tuyệt vời của cuốn \"Quỷ Xuy Đăng\", không chỉ nó mà còn rất quen thuộc với một quyển \"Đạo Mộ Bí Ký\" khác. Chỉ riêng sự đề cử không ngừng của các bạn đọc, Cửu ca cũng có thể thấy được sự yêu thích của mọi người dành cho hai tác phẩm này. Cửu ca đối với mọi người luôn có yêu cầu ắt đáp ứng, hôm nay hãy cùng mọi người trò chuyện trước về thứ Cửu ca yêu thích nhất---《Bút ký Đạo Mộ》.\n\nThực ra, bình phẩm quyển sách này là thật sự không dễ dàng, bởi vì mọi người của yêu thích, săn đón, quyển sách này của các loại đặc sắc bình phẩm có thể nói là tầng tầng lớp lớp, cho nên, Cửu Ca viết bình phẩm lúc trong lòng lo lắng bất an, sợ rằng Di Tiếu Phương Gia. Dù sao Cửu ca mặt dày, không dám nói chút đánh giá bộ... Này nổi lên dữ dội, dù sao cũng dám lấy một độc giả của thân phận và mọi người trò chuyện về quyển sách này của suy nghĩ.\n\nCửu ca cho rằng sự xuất sắc của cuốn sách này không nằm ở sự mới lạ trong câu chuyện của nó, cũng không nằm ở sự nghi ngờ gây ra, mà nằm ở sự sinh động và chân thực để xây dựng nhân vật. Mỗi một nhân vật đều có những câu chuyện đằng sau riêng mình, mỗi nhân vật làm việc đều có suy nghĩ riêng, mỗi nhân vật đều có tình cảm riêng, cứ như thể họ không phải là người đứng ra làm nền cho nhân vật chính, mà là cuộc sống khiến họ gặp gỡ đoàn nhân vật chính, trong cuốn sách này không ai là phông nền. Đương nhiên, đây chỉ là một số cảm khái về cuốn sách này của Cửu ca, hôm nay Cửu ca giảng không liên quan gì đến thủ pháp văn học hay kỹ thuật viết lách, mà chỉ muốn trò chuyện về \"những người đó\".\n\nKhông biết mọi người đọc cuốn sách này có cảm giác thế nào, Cửu ca đọc cuốn sách này chỉ có một từ để hình dung là sự đè nén. Đối với Ngô Tà mà nói, mặc dù có tiểu ca Trương Khởi Linh điên cuồng tranh cảnh quay, nhưng cũng không che giấu được sự chú ý của hắn, vẫn là nhân vật chính xứng đáng. Ngô Tà có năng lực áp đảo nhiều vai phụ mang nét đặc sắc riêng để trở thành nhân vật chính, tất nhiên có nguyên nhân. Ngô Tà, người như tên gọi, ngây thơ vô tà, tâm địa lương thiện. Mà nguyên nhân này có lẽ trong các tiểu thuyết khác sẽ bị phê bình nặng nề, nhưng ở đây lại trở thành nhân vật cốt lõi then chốt. Cục diện của cuốn sách này rất lớn, mạch lạc vừa rộng vừa sâu, lại vừa phức tạp. Những nhân vật xuất hiện liên tục trong sách, mỗi người đều có mục đích riêng. Đằng sau mỗi người đều ẩn chứa một bí mật, trong lòng mỗi người đều xen lẫn đủ loại tính toán, âm mưu, dương mưu. Bí mật và bất lực của họ ép buộc họ trở nên lạnh lùng, trở nên ích kỷ. Họ tổ hợp thành một màn sương mù khổng lồ bao trùm thế giới của mình. Chỉ có Ngô Tà là một kẻ ngây thơ lương thiện như ánh mặt trời, xuyên qua sương mù, mang đến cho người ta chút hồi ức sâu thẳm trong tâm trí và một chút kỳ vọng, hy vọng tốt đẹp nhân tính. Chúng ta phải biết rằng ngay cả kẻ xấu thập ác bất xá cũng sẽ bị lòng chân thành và tín nhiệm khuất phục, dù là kẻ thù sinh tử khó phân biệt vẫn bị tâm lý chân thành và lương thiện lay động. Cửu ca viết đến đây chợt nhớ tới một vị hoàng đế bất tài trong lịch sử, Minh Anh Tông Chu Kỳ Trấn, với tư cách một vị hoàng đế, hắn không đủ tiêu chuẩn, còn một người thì hắn lại xuất sắc nhất. Sau biến cố Thổ Mộc Bảo, hắn trở thành một vị hoàng đế bị bắt, đệ đệ của mình sau khi đăng cơ xưng đế, lại càng trở thành một vị hoàng đế không ai thèm muốn. Nhưng điều này cũng không phá hủy được hắn, ngược lại khiến cho nhân tính của mình tỏa ra hào quang, lây nhiễm kẻ địch. Ngõa Lạt Khả Hãn tôn kính hắn hết mực, quý tộc của Ngõa Lạt đối với hắn cung kính như lúc ban đầu, vẫn lấy lễ gặp mặt Hoàng đế, nơi nào đi qua binh lính Ngõa Lạt cũng đều cúi đầu nhường đường. Ngõa Lạt thái sư của em trai bác Nhan Thiếp Mộc Nhân, tiễn biệt hắn lúc rời đi lại không kìm được của khóc lớn nói “hoàng đế của ta hôm nay rời đi rồi, bao giờ lại được thấy?”. Hắn không phải cái hoàng đế tốt, thậm chí có thể nói là cái hôn quân, nhưng hắn là một là chân thành, người thiện lương. Ngô Tà cũng dùng của mình chân thành với lương thiện, khiến trong sách của thế giới không đến nỗi lún sâu bóng tối, không thể thoát ra, cũng làm cho độc giả không đến nỗi kìm nén đến không thể chịu đựng. Bất kể thế giới này tối tăm, lạnh lùng, sa đọa ra sao, vẫn phải có ánh nắng ấm áp để cho người ta hy vọng, dù chỉ một chút cũng tốt. Cảm tạ Tam thúc trí tuệ, không viết mất mặt nhân tính quang minh của Ngô Tà, ngay cả sau khi trải qua đủ loại tra tấn khó có thể tưởng tượng nổi, Ngô Tà vẫn duy trì sự ngây thơ lương thiện ban đầu, vẫn sẵn lòng tin tưởng người khác, không mất đi niềm tin vào việc thiện của nhân tính.\n\nKhông ai không thích sự quan tâm và ấm áp của người thân, không ai không muốn có được một tình yêu tốt đẹp, không ai không thích niềm vui của bạn tri kỷ, nhưng tiểu ca Trương Khởi Linh chẳng có gì cả. Từ khi hắn có ký ức, họ gặp phải một đám đạo mộ tặc lòng dạ độc ác như vậy, bọn họ không còn lương tri để đàm phán, tiểu ca cũng định sẵn không thể trở thành bạn bè với họ. Tiểu ca mãi mãi là sự im lặng, vĩnh viễn đều lạnh lùng, hắn chỉ có thể im lặng đối đáp. Người sống ai mà chẳng muốn như dòng suối róc rách, vui vẻ chảy giữa núi xanh nước biếc. Gặp đồng bằng là tản mát ra, gặp đồi núi thì lượn vài vòng, gặp khe núi thì đá đập ca hát vang dội. Nhưng tiểu ca thì không thể, bí ẩn khổng lồ và sứ mệnh nặng nề đè nặng lên tim hắn, không chịu thả lỏng dù chỉ một chút, cũng không định để hắn rời đi. Mùa đông nặng trĩu tựa lạnh lẽo này, dần dần, từ từ biến người tiểu ca từng có những ngày tháng vui sướng thành băng cứng. Quá khứ mê mang, giờ đây đau khổ, tương lai vô giải. Tiểu ca chỉ có thể khiến bản thân trở nên lạnh lùng hơn. Ta từng rất nghi hoặc, một người lạnh lùng như tiểu ca sao có thể dễ dàng bị Ngô Tà lay động đến vậy? Sau này ta đã nghĩ thông suốt, nước mãi mãi là nước, dù hóa thành hàn băng cũng không thể thay đổi bản chất của nước, cũng khao khát làn gió xuân ấm áp thổi phồng gợn sóng, cũng muốn trôi chảy vui vẻ.\n\nBàn Tử là nhân vật thân cận nhất của ta trong cuốn sách này, hắn làm trò cười trêu đùa, nghĩa khí sâu nặng, đương nhiên cũng tâm ngoan thủ lạt, là một người nhìn thấu thế sự. Trong cuốn sách này, bất kể là câu chuyện về Ngô Tà, Trương Khởi Linh, Ngô Tam Tỉnh, Đại Phan hay Trần Văn Cẩm, A Ninh... đều mang lại cảm giác ngột ngạt và căng thẳng cho người khác. Chỉ riêng gã mập này mới có thể mang lại niềm vui và thư giãn. Ta vốn tưởng gã mập đang vui vẻ sẽ cứ tiếp tục vô tâm vô phế như vậy, nhưng cô gái Ba Nãi đã khiến gã mập không còn vui vẻ nữa rồi. Sau một đoạn câu chuyện đó, mỗi lần Bàn Tử nói đùa giỡn trêu chọc đều không thể khiến ta vui vẻ, thoải mái hơn nữa. Trong đầu luôn không tự chủ được mà tưởng tượng Bàn Tử cô đơn ngồi ngây ngốc bên hồ nước, giống như đờ đẫn nhìn mặt hồ, hồi tưởng lại hình ảnh của cô gái kia.\n\nTừ ngữ của cuốn sách này không đủ hoa lệ, cũng không đủ cổ kính, nhưng đủ mộc mạc, chân thực, nét bút nặng nề khắc lên từng nhân vật sinh động, viết ra một thế giới chân thực.\n\nNgười có thể nói trong sách còn rất nhiều.","vents":[{"zh":"九哥","vi":"Cửu Ca","label":"Nh"},{"zh":"怡笑方家","vi":"Di Tiếu Phương Gia","label":"Nh"},{"zh":"吴邪","vi":"Ngô Tà","label":"Nh"},{"zh":"张起灵","vi":"Trương Khởi Linh","label":"Nh"},{"zh":"明英宗","vi":"Minh Anh Tông","label":"Ni"},{"zh":"朱祁镇","vi":"Chu Kỳ Trấn","label":"Nh"},{"zh":"瓦剌","vi":"Ngõa Lạt","label":"Nh"},{"zh":"颜帖木儿","vi":"Nhan Thiếp Mộc Nhân","label":"Nh"},{"zh":"吴三省","vi":"Ngô Tam Tỉnh","label":"Nh"},{"zh":"大潘","vi":"Đại Phan","label":"Nh"},{"zh":"陈文锦","vi":"Trần Văn Cẩm","label":"Nh"},{"zh":"阿宁","vi":"A Ninh","label":"Nh"},{"zh":"巴乃","vi":"Ba Nãi","label":"Nh"}],"vi_dict":"Cửu ca dã bình: gần nhất võng kịch 《Quỷ thổi đèn chi tinh tuyệt cổ thành》 quả thực vừa giận một thanh, làm một lão thư trùng đối 《Quỷ thổi đèn》 bản này linh dị văn kiệt tác tự nhiên phẩm đọc qua, chẳng những là nó bao quát một quyển khác khó phân trên dưới 《trộm mộ bút ký》 cũng rất quen thuộc. Liền nhìn các bạn đọc không ngừng đề cử, Cửu ca cũng có thể nhìn ra được mọi người đối cái này hai bộ tác phẩm yêu quý. Cửu ca đối đại gia hỏa từ trước đến nay là hữu cầu tất ứng, hôm nay liền cùng mọi người trước tâm sự Cửu ca yêu nhất --- 《trộm mộ bút ký》.\n\nKỳ thật, phê bình quyển sách này là thực không dễ dàng, bởi vì mọi người yêu thích, truy phủng, quyển sách này các loại đặc sắc phê bình tầng có thể nói là ra bất tận, cho nên, Cửu Ca lúc viết phê bình trong lòng lo sợ bất an, sợ Di Tiếu Phương Gia. Tốt xấu Cửu ca da mặt dày, không dám nói phê bình bộ này đại tác, tổng cũng dám lấy một cái độc giả thân phận cùng mọi người tâm sự liên quan tới quyển sách này ý nghĩ.\n\nCửu Ca cho rằng quyển sách này phấn khích không ở chỗ chuyện xưa của nó mới lạ, cũng không ở chỗ làm cho người huyền nghi, mà ở chỗ nó tạo nên nhân vật sinh động, rất thật. Mỗi người vật chính Đô Hữu phía sau cố sự, mỗi người vật làm việc chính Đô Hữu ý nghĩ, mỗi người vật chính Đô Hữu tình cảm, thật giống như bọn hắn không phải ra phụ trợ nhân vật chính, mà là sinh hoạt để bọn hắn cùng nhân vật chính một đoàn người gặp nhau, tại trong quyển sách này không có người nào là bối cảnh tấm. Đương nhiên, đây chỉ là Cửu ca một chút liên quan tới quyển sách này cảm khái, Cửu ca hôm nay muốn giảng cùng văn học thủ pháp, sáng tác kỹ xảo không quan hệ, mà chỉ là nghĩ tâm sự “những người kia”.\n\nKhông biết mọi người đọc quyển sách này là cái gì cảm thụ, Cửu Ca đọc quyển sách này cảm thụ chỉ có một cái từ ngữ để hình dung chính là kiềm chế. Đối với Ngô Tà phải nói, cứ việc có tiểu ca Trương Khởi Linh điên cuồng đoạt kính, nhưng cũng không có che giấu rơi thuộc về hắn danh tiếng, vẫn là hoàn toàn xứng đáng quyển sách này nhân vật chính. Ngô Tà người này năng lực ép rất nhiều đều có đặc sắc vai phụ trở thành nhân vật chính, tất nhiên có nó nguyên nhân. Ngô Tà, người cũng như tên, thiên chân vô tà, tâm địa thiện lương. Mà cái này nguyên nhân có lẽ ở trong những tiểu thuyết khác có lẽ sẽ chịu đủ phê bình, nhưng ở nơi này lại chéng le mấu chốt nhân vật trọng yếu. Quyển sách này cách cục rất lớn, mạch lạc lại rộng lại thâm sâu, cũng rất phức tạp, trong sách từng cái đặc sắc nhân vật tấp nập ra sân, mỗi người chính đều có mục đích, mỗi người phía sau đều ẩn sâu một cái bí mật, trong lòng của mỗi người đều xen lẫn các loại tính toán, âm mưu, dương mưu, bí mật của bọn hắn cùng bất đắc dĩ buộc bọn hắn trở nên lạnh lùng, trở nên tự tư, bọn hắn tổ hợp thành một cái to lớn vẻ lo lắng, bao phủ thế giới của bọn hắn, mà chỉ có Ngô Tà dạng này một cái thiện lương khờ dại giống một chùm ánh nắng, xuyên thấu mê vụ, mang đến cho người một điểm đối với mình thiện lương khờ dại quá khứ đáy lòng chỗ sâu hồi ức cùng một chút xíu nhân tính mỹ hảo mong đợi, hi vọng. Chúng ta phải biết cho dù là tội ác tày trời người xấu cũng sẽ bị chân thành tha thiết, tín nhiệm khuất phục, dù cho sinh tử tất phân địch nhân cũng sẽ bị chân thành, thiện lương chỗ đả động. Cửu ca viết đến nơi đây chợt nhớ tới một cái trong lịch sử vô năng Hoàng đế, Minh Anh Tông Chu Kỳ Trấn, làm một Hoàng đế, hắn là không hợp cách, làm một người, hắn thì là ưu tú nhất. Thổ Mộc Bảo chi biến sau, hắn chéng le một cái bị bắt Hoàng đế, đệ đệ của mình đăng cơ xưng đế sau, càng chéng le một cái không ai muốn Hoàng đế. Nhưng cái này không hề có phá hủy hắn, hắn ngược lại để cho mình nhân tính thả ra quang mang, lây nhiễm địch nhân. Ngõa Lạt Khả Hãn đối với hắn tôn kính có thừa, Ngõa Lạt quý tộc đối với hắn cung kính như lúc ban đầu, vẫn lấy Hoàng đế lễ gặp nhau, chỗ đến Ngõa Lạt binh sĩ cũng đều tiền chiết khấu nhường đường. Ngõa Lạt thái sư đệ đệ bá Nhan Thiếp Mộc Nhân, tiễn biệt hắn lúc rời đi vậy mà kìm lòng không được khóc lớn nói “hoàng đế của ta hôm nay rời đi, bao lâu lại được thấy?”. Hắn không phải cái hoàng đế tốt, thậm chí có thể nói là cái hôn quân, nhưng hắn là cái là chân thành, người thiện lương. Ngô Tà cũng dùng mình chân thành cùng thiện lương, để trong sách thế giới không đến mức hãm sâu hắc ám, không thể tự kềm chế, cũng làm cho độc giả không đến mức kiềm chế đến không thể tiếp nhận. Vô luận thế giới này như thế nào hắc ám, lạnh lùng, sa đọa, cũng nên có ánh mặt trời ấm áp đi làm cho người ta cảm thấy hi vọng, dù cho một chút cũng tốt. Cám ơn Tam thúc cơ trí, không có đem Ngô Tà quang minh một mặt kia nhân tính viết vứt bỏ, cho dù ở kinh lịch đủ loại khó có thể tưởng tượng tra tấn sau, Ngô Tà như cũ duy trì sơ nhất kia phần thiện lương khờ dại, vẫn chịu đi tín nhiệm người khác, không có đối nhân tính thiện mất đi lòng tin.\n\nKhông có người không thích thân nhân quan tâm ấm áp, không có người không muốn lấy được một phần mỹ hảo tình yêu, không có người không thích tri kỷ bằng hữu vui vẻ, nhưng tiểu ca Trương Khởi Linh cái gì cũng không có, từ hắn có ký ức ngay từ đầu, gặp phải chính là như thế một đám tâm ngoan thủ lạt trộm mộ, bọn hắn không có lương tri nhưng đàm, tiểu ca cũng chú định không có khả năng cùng bọn hắn trở thành bằng hữu. Tiểu ca mãi mãi cũng là trầm mặc, mãi mãi cũng là lãnh khốc, hắn chỉ có thể chỉ giữ trầm mặc. Người sống ai không muốn giống như róc rách suối nước, tại non xanh nước biếc ở giữa vui sướng chảy xuôi, gặp gỡ bình nguyên liền tản mạn ra, gặp gỡ gò đồi liền xoay quanh mấy vòng, gặp được núi khe liền kích thạch hát vang, nhưng tiểu ca không thể, to lớn bí ẩn cùng nặng nề sứ mệnh hung hăng đặt ở tâm hắn bên trên, không chịu có chút buông lỏng, cũng không định thả hắn rời đi, cái này nặng nề giống như lãnh khốc mùa đông, chậm rãi, chậm rãi đem cũng đã từng trải qua vui vẻ thời gian tiểu ca biến thành băng cứng, quá khứ mê mang, hiện tại thống khổ, tương lai khó giải, tiểu ca chỉ có thể để cho mình trở nên càng thêm lạnh lùng. Ta đã từng một mực rất nghi hoặc, giống tiểu ca như thế một người lạnh lùng, làm sao sẽ như vậy mà đơn giản liền bị Ngô Tà chỗ đả động? Về sau ta nghĩ minh bạch, nước mãi mãi cũng là nước, dù cho hóa thành hàn băng, cũng không thể thay đổi làm nước bản chất, cũng khát vọng ấm áp gió xuân thổi nhăn gợn sóng, cũng muốn vui vẻ chảy xuôi.\n\nMập mạp là ta đây trong quyển sách này người thân cận nhất vật, hắn khôi hài pha trò, nghĩa khí sâu nặng, đương nhiên cũng tâm ngoan thủ lạt, là một cái đem thế sự thấy rất minh bạch người. Tại trong quyển sách này vô luận là Ngô Tà, Trương Khởi Linh, Ngô Tam Tỉnh, Đại Phan vẫn là Trần Văn Cẩm, A Ninh chờ một chút những nhân vật này cố sự đều làm cho người ta cảm thấy kiềm chế, khẩn trương cảm thụ, duy chỉ có cái tên mập mạp này có thể mang cho người ta vui vẻ, buông lỏng, ta vốn cho rằng vui vẻ mập mạp có thể như vậy một mực không tim không phổi vui vẻ xuống dưới, thế nhưng là Ba Nãi cái cô nương kia để mập mạp không còn vui vẻ xuống dưới. Tại kia một đoạn sau khi cố sự, mập mạp mỗi lần nói chêm chọc cười giải trí như vậy, cũng sẽ không tiếp tục có thể để cho ta vui vẻ, dễ dàng hơn, luôn luôn trong đầu không tự chủ được đi tưởng tượng mập mạp cô đơn đơn ngồi yên tại kia nước hồ bên cạnh, như là ngốc trệ như vậy nhìn qua mặt hồ, hồi tưởng cái cô nương kia hình tượng.\n\nQuyển sách này từ ngữ không đủ hoa lệ, cũng không đủ cổ phác, nhưng đầy đủ mộc mạc, chân thực, nặng nề bút pháp hạ khắc hoạ ra từng cái sinh động nhân vật, viết ra một cái thế giới chân thật.\n\nTrong sách có thể nói người còn rất","dents":[{"zh":"九哥","vi":"Cửu Ca","label":"Nh"},{"zh":"怡笑方家","vi":"Di Tiếu Phương Gia","label":"Nh"},{"zh":"吴邪","vi":"Ngô Tà","label":"Nh"},{"zh":"张起灵","vi":"Trương Khởi Linh","label":"Nh"},{"zh":"明英宗","vi":"Minh Anh Tông","label":"Ni"},{"zh":"朱祁镇","vi":"Chu Kỳ Trấn","label":"Nh"},{"zh":"瓦剌","vi":"Ngõa Lạt","label":"Nh"},{"zh":"颜帖木儿","vi":"Nhan Thiếp Mộc Nhân","label":"Nh"},{"zh":"吴三省","vi":"Ngô Tam Tỉnh","label":"Nh"},{"zh":"大潘","vi":"Đại Phan","label":"Nh"},{"zh":"陈文锦","vi":"Trần Văn Cẩm","label":"Nh"},{"zh":"阿宁","vi":"A Ninh","label":"Nh"},{"zh":"巴乃","vi":"Ba Nãi","label":"Nh"}]},{"userName":"还在天香梦里","score":4,"praise":0,"content":"作者是接着盗墓笔记写的。呈现了一个较为完美的结局，附和读者心里，在磨铁很受追捧。可以说不压于三叔的笔力。","createdAt":"2017-04-21T04:16:10.000Z","vi":"Tác giả là tiếp tục viết trong cuốn sổ trộm mộ. Biểu hiện một kết cục tương đối hoàn hảo, trong lòng độc giả phụ họa, được săn đón như mài sắt. Có thể nói không thua kém nét bút của Tam thúc.","vents":[],"vi_dict":"Tác giả là tiếp lấy trộm mộ bút ký viết. Hiện ra một cái tương đối hoàn mỹ kết cục, phụ họa độc giả trong lòng, tại Ma Thiết rất thụ truy phủng. Có thể nói không ép tại Tam thúc bút lực.","dents":[]}],"rev_total":4,"title_vi":"Trộm mộ bút ký tục 9","stats":{"bookId":15535,"h1":0,"h2":0,"h3":2,"h4":3,"h5":0,"n":5,"mean":3.6,"std":0.49,"n_rev":5,"w_lanwei":0,"w_taijian":0,"w_qishu":0,"w_dudian":0,"adj":3.38},"aspects":[{"k":"van_phong","pos":3,"neg":0},{"k":"ket","pos":2,"neg":0}],"tag_links":[{"tag":"悬疑","tag_hv":"Huyền Nghi","slug":"huyen-nghi"}]}