{"id":319297,"title":"你好，1976！","title_hv":"Nhĩ Hảo 1976","author":"v奔跑的蜗牛v","author_hv":"V Bôn Bào Đích Oa Ngưu V","author_vi":"v chạy ốc sên v","tags":[{"zh":"都市种田","hv":"Đô Thị Chủng Điền"},{"zh":"都市","hv":"Đô Thị"},{"zh":"乡村","hv":"Hương Thôn"},{"zh":"种田","hv":"Chủng Điền"},{"zh":"穿越","hv":"Xuyên Việt"}],"score":4,"scorers":21,"words":320000,"status":0,"cover":"https://s2.ax1x.com/2019/09/23/uifQCd.jpg","updateAt":"2024-04-16T19:30:00.000Z","src":null,"review_signals":[{"key":"van_phong","kind":"aspect","labelVi":"Văn phong","labelZh":"文笔"},{"key":"nhip","kind":"aspect","labelVi":"Nhịp truyện","labelZh":"节奏"},{"key":"cot_truyen","kind":"aspect","labelVi":"Cốt truyện","labelZh":"剧情"},{"key":"nhan_vat","kind":"aspect","labelVi":"Nhân vật","labelZh":"人设"},{"key":"logic","kind":"aspect","labelVi":"Logic & IQ","labelZh":"智商"},{"key":"the_gioi","kind":"aspect","labelVi":"Thế giới quan","labelZh":"设定"},{"key":"nu_chinh","kind":"aspect","labelVi":"Nữ chính","labelZh":"女主"},{"key":"tinh_cam","kind":"aspect","labelVi":"Tình cảm","labelZh":"感情线"},{"key":"ket","kind":"aspect","labelVi":"Đoạn kết","labelZh":"结局"},{"key":"w_lanwei","kind":"warning","labelVi":"nát đuôi","labelZh":"烂尾"},{"key":"w_taijian","kind":"warning","labelVi":"bỏ dở giữa chừng","labelZh":"太监"},{"key":"w_qishu","kind":"warning","labelVi":"khó đọc nổi","labelZh":"弃书"},{"key":"w_dudian","kind":"warning","labelVi":"có độc điểm","labelZh":"毒点"}],"comments":[{"userName":"庄周梦碟","score":2,"praise":3,"content":"四合院傻柱一样的主角，比傻柱还不如，孤儿穿越者穿成被爹妈抛弃去陕北下乡的人，爹妈抛弃他难道感觉不到，你个新世纪孤儿会感觉不出来？太蠢了","createdAt":"2024-04-09T08:17:07.156Z","vi":"Tứ Hợp Viện ngốc cột giống nhau của nhân vật chính, so với Sỏa Trụ chi bằng, trẻ mồ côi người xuyên không mặc thành bị bố mẹ vứt bỏ đi Thiểm Bắc về quê người, bố mẹ vứt bỏ hắn lẽ nào không cảm thấy, cái nhà ngươi thế kỷ mới trẻ mồ côi sẽ không cảm nhận ra được? Quá ngu rồi","vents":[{"zh":"傻柱","vi":"Sỏa Trụ","label":"Nh"},{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"}],"vi_dict":"Tứ Hợp Viện ngốc trụ một dạng nhân vật chính, so Sỏa Trụ còn không bằng, cô nhi người xuyên việt xuyên thành bị cha mẹ vứt bỏ đi Thiểm Bắc xuống nông thôn người, cha mẹ vứt bỏ hắn chẳng lẽ không cảm giác được, ngươi cái thế kỷ mới cô nhi sẽ cảm giác không ra? Quá xuẩn","dents":[{"zh":"傻柱","vi":"Sỏa Trụ","label":"Nh"},{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"}]},{"userName":"zw21sjrc","score":3,"praise":1,"content":"我是追更了的，主角是魂穿过来的，然后吸收了原主的记忆 ，具体设定是前世是个考上二流大学(二本?)的社畜孤儿。\n\n大量的记忆涌入脑海，让郑卫民头疼欲裂，他不禁抱着脑袋痛苦地呻吟：“哎哟……”\n\n原主家庭条件应该挺好的，父亲团级干部，母亲医生，两个哥哥都被送去参军了，家里还有一个妹妹。\n\n然后开头几段想写出家里人对主角的刻薄，但是没刻画好，段评都是吐槽的。\n\n大哥二哥已经去参军了，那就肯定不能去插队了，小妹……郑卫民觉得自己但凡是个男人，就不能让小妹去插队，他还得想尽办法把小妹留在城里。\n\n这也没什么，前世的时候他本也就是个孤儿，没有感受过家庭的温暖；现在总算是有了一个家了，那么为家人付出一点也没什么关系。\n\n涌入的记忆告诉他，好像小妹也是这么觉得的，并且理所当然——不单单是小妹，周围的邻居都是这么觉得的。\n\n家里的人更是觉得理所当然，并没有人考虑过他的想法，或者他的想法根本也就不重要。\n\n直到这都没大问题。\n\n然而是主角父亲觉得没有晋升，是因为家里没人插队来响应国家号召，所以就把原主抛弃了，而且特别彻底。\n\n我直接摘抄原文:\n\n1.里面的主卧，袁秋低声说道：“老郑，三儿这回去了陕北，过阵子再给你打晋升应该没问题了吧？”\n\n2.郑家四丫头在外面一通嚷嚷，就把郑卫民放到了火上烤，郑刚但凡能有把儿子给弄回城的想法，那他这个上升通道就会被别人占据。\n\n家里对主角的态度:\n\n1.果然，袁秋的话锋开始转了：“你刚刚说要选个地方，其实我和你爸爸希望你能去艰苦一点的地方，这样可以给你更好的锻炼。”\n\n郑卫民有些不解：“去江苏行么……”我都要去插队了，能不能选个像样点的地方？\n\n郑刚说道：“你还想去享福啊？”声音平静，但郑卫民能听出里面的不快；好吧，挑江苏确实有点过分，两个哥哥都去当兵了，他再去江苏，估计要被口水淹死。\n\n2.“三哥咱们得抓紧了，要不今儿就来不及了。”郑卫红心中得意非常，三哥你看，到底是躲不过十五吧？\n\n3.袁秋却说道：“哪有多的了？不是说那边也给口粮么？只能给他挤出来五十斤的粮票了。”\n\n“也行！五十斤不少了！他又不是去享福的，到了陕北还是要靠劳动吃饭。”\n\n袁秋叹道：“没想到啊，咱们家也出了个农民了！”\n\n“什么话！”郑刚不满地说道。\n\n郑卫红也插嘴道：“那过几年，三哥不是要带个陕北的婆姨回来了？穿着破羊皮袄，戴着脏的白毛巾，脸上也都是灰，指甲缝里都是黑泥；黄鼻涕冻在嘴唇上，胡乱一抹就到了鞋底。”\n\n“行了！别说了！”袁秋立马就让她打住了，三儿子的这个形象她实在不愿意去想象，但闺女嘴里说出来的话可能都用不了多久，可能明年就会变成现实；当然了，婆姨估计是没有的。\n\n4.“三哥，为了让你去插队，爸妈都要把家底儿给掏空了！”郑卫红不满地撅着嘴说道：“剩下的桃酥我就不分给你了！”\n\n把原生家庭写的糟糕点，也不是不能接受，但是主角插队之后，对原生家庭有了我不理解的感情。\n\n孤儿缺爱所以哪怕有记忆，知道家里对自己的态度，还是抱着美好的幻想，也硬要往上贴？\n\n等到过几年，就可以回去和家人团聚了，到时候一家人团聚在一起，多美好！\n\n“我家里还有个小妹。”郑卫民喜滋滋地说道，重生还是有好处的，起码有家了，还有亲人呢。\n\n哪怕回家过年被撵回来？\n\n“妈，我回来了！”郑卫民很高兴。\n\n“你跑回来了？”袁秋没有郑卫民想象的那么高兴，她的眉毛皱得比郑卫红还要厉害。\n\n“我没跑回来，我就回来过个年，过完年还要回去！”\n\n“我当然知道你要回去！”袁秋看了看门外，对郑卫红说道：“先去关门！”又对郑卫民说道：“跟我进屋！”\n\n2.她严肃地对郑卫民说道：“三儿，你必须要回黄原去！”\n\n郑卫民有些意外：“我想过了年再回去……”\n\n“不行！”袁秋严厉地拒绝了：“你必须马上回去！”\n\n3.“别人我不管，你必须回黄原过年！还有，回来之前为什么不同家里商议？没有家里的同意你为什么要擅自回来？”\n\n郑卫民看到袁秋的怒意要从眼睛中溢出了，他不明白这是为什么。\n\n4.“不是说了么？让你三哥买票回黄原！”袁秋扭头往屋里走，外面实在太冷。\n\n郑卫红很是迟疑地说道：“那让三哥吃个饭再走啊……”\n\n袁秋回头，狠狠瞪了小女儿一眼：“你三哥要是留在家里吃了这顿饭，你就要去插队了！怎么样？去把你三哥叫回来吧！”\n\n郑卫红可不想去插队，她之前想象过三哥穷困潦倒的场面，刚刚见到三哥的时候，好像身上的衣服也沾了不少灰尘，正在往她的想象中发展。\n\n郑卫红抖了一下，她耸了耸肩，又跑去把大门的门栓给上好，刚要离开，却又趴在了门缝往外看，三哥郑卫民正呆呆地看着大门，脸色苍白，嘴唇也哆嗦着。\n\n大颗的泪珠流了出来，郑卫民往前走了两步，想再去叩门，但脑子里却响起了另外一个声音：“郑卫民，你为什么哭？是因为家人不要你了么？你难道还没习惯么？”\n\n然后回去了继续幻想亲情...\n\n1.但幻想还是有的，等到家里收到信","createdAt":"2024-05-06T15:21:21.786Z","vi":"Ta đã theo đuổi chương mới, nhân vật chính là hồn xuyên qua, sau đó hấp thu ký ức của nguyên chủ, thiết lập cụ thể là một đứa trẻ mồ côi xã hội thi đậu đại học hạng hai (hai bản).\n\nLượng lớn ký ức tràn vào tâm trí, khiến Trịnh Vệ Dân đau đầu muốn nứt ra, hắn không khỏi ôm đầu thống khổ rên rỉ: \"Ai da...\"\n\nĐiều kiện gia đình của nguyên chủ hẳn là rất tốt, cha là cán bộ đoàn, mẹ là bác sĩ, hai ca ca đều bị đưa đi tòng quân, trong nhà còn có một muội muội.\n\nSau đó mở đầu vài đoạn muốn viết ra người nhà đối với nhân vật chính của cay nghiệt, nhưng không khắc họa tốt, Đoạn Bình đều là phàn nàn của.\n\nĐại ca và nhị ca đã đi tòng quân, vậy thì chắc chắn không thể chen hàng được nữa. Tiểu muội... Trịnh Vệ Dân cảm thấy chỉ cần là đàn ông thì không thể để tiểu muội chen hàng, hắn còn phải tìm mọi cách giữ tiểu muội lại trong thành.\n\nCái này cũng không có gì, kiếp trước hắn vốn chỉ là một đứa trẻ mồ côi, chưa từng cảm nhận được sự ấm áp của gia đình. Bây giờ cuối cùng cũng có một mái nhà rồi, như vậy trả giá cho người nhà một chút cũng chẳng sao.\n\nKý ức tràn vào mách bảo hắn, hình như tiểu muội cũng nghĩ vậy, lại còn đương nhiên - không chỉ riêng tiểu muội, hàng xóm xung quanh đều nghĩ như thế.\n\nNgười trong nhà càng cảm thấy đương nhiên, không ai nghĩ đến suy nghĩ của hắn, hoặc là suy nghĩ của hắn căn bản cũng không quan trọng.\n\nCho đến tận bây giờ vẫn không có vấn đề gì lớn.\n\nThế nhưng, người cha của nhân vật chính cảm thấy không thăng cấp là vì trong nhà không có ai chen ngang để hưởng ứng lời kêu gọi của quốc gia, cho nên đã vứt bỏ nguyên chủ, hơn nữa còn cực kỳ triệt để.\n\nTa trực tiếp trích chép lại văn bản:\n\n1. Phòng ngủ chính bên trong, Viên Thu thấp giọng nói: \"Lão Trịnh, Tam nhi lần này đã đi Thiểm Bắc, đợi một lát nữa mới thăng cấp cho ngươi chắc không thành vấn đề chứ?\"\n\n2. Tứ nha đầu Trịnh gia ở bên ngoài ồn ào một hồi, liền thả Trịnh Vệ Dân lên lửa nướng. Nếu Trịnh Cương có ý định đưa con trai về thành, thì lối đi này của hắn sẽ bị người khác chiếm cứ.\n\nThái độ của gia đình đối với nhân vật chính:\n\n1. Quả nhiên, lời nói của Viên Thu bắt đầu chuyển hướng: “Ngươi vừa mới nói muốn chọn một chỗ, thật ra ta và cha ngươi hy vọng ngươi có thể đi đến nơi gian khổ một chút, như vậy có thể cho ngươi rèn luyện tốt hơn.”\n\nTrịnh Vệ Dân có chút khó hiểu: \"Đi Giang Tô được không...\" Ta sắp đi chen ngang rồi, có thể chọn một nơi ra hồn hơn không?\n\nTrịnh Cương nói: \"Ngươi còn muốn đi hưởng phúc sao?\" Giọng nói bình thản, nhưng Trịnh Vệ Dân có thể nghe ra sự không vui bên trong; được rồi, chọn Giang Tô quả thực hơi quá đáng, hai ca ca đã đi lính rồi, hắn mà đến Giang Tô chắc chắn sẽ bị nước bọt dìm chết mất.\n\n2. “Tam ca, chúng ta phải nắm chặt rồi, nếu không hôm nay sẽ không kịp nữa.” Trịnh Vệ Hồng trong lòng vô cùng đắc ý, Tam ca ngươi xem, rốt cuộc là tránh không lại mười lăm đúng không?\n\n3. Viên Thu lại nói: “Nào có nhiều? Không phải nói bên kia cũng cho khẩu phần ăn sao? Chỉ có thể ép hắn ra năm mươi cân lương phiếu thôi.”\n\n\"Cũng được! Năm mươi cân không ít đâu! Hắn đâu phải đi hưởng phúc, đến Thiểm Bắc vẫn phải dựa vào lao động để kiếm cơm.\"\n\nViên Thu Thán nói “không ngờ a, nhà chúng ta cũng ra khỏi cái nông dân rồi!”\n\n\"Nói gì thế!\" Trịnh Cương bất mãn nói.\n\nTrịnh Vệ Hồng cũng xen vào: “Mấy năm đó, Tam ca không phải sẽ mang dì của Thiểm Bắc về sao? Mặc áo da cừu rách rưới, đeo khăn trắng bẩn thỉu, mặt cũng toàn tro bụi, kẽ móng tay đều là bùn đen; nước mũi vàng đông cứng trên môi, lau qua loa là tới đế giày.”\n\n“Được rồi! Đừng nói nữa!” Viên Thu lập tức để cho nàng dừng lại, hình tượng của Tam nhi tử này nàng thật sự không muốn tưởng tượng, nhưng lời con gái nói ra có lẽ cũng chẳng bao lâu nữa, năm sau sẽ trở thành hiện thực; đương nhiên, dì út đoán chừng là không có.\n\n4. “Tam ca, để huynh đi chen ngang, ba mẹ sắp vét sạch gia sản rồi!” Trịnh Vệ Hồng bĩu môi bất mãn: “Đào Tô còn lại ta sẽ không chia cho huynh nữa!”\n\nViệc viết về những điểm tồi tệ của gia đình gốc cũng không phải là không thể chấp nhận, nhưng sau khi nhân vật chính chen ngang, ta đã có tình cảm mà mình không hiểu với gia đình gốc.\n\nĐứa trẻ mồ côi thiếu tình yêu, cho nên dù có ký ức, biết được thái độ của gia đình đối với mình, vẫn ôm giữ ảo tưởng tốt đẹp, cũng cứ khăng khăng muốn bám víu lên sao?\n\nĐợi vài năm nữa, là có thể trở về đoàn tụ với gia đình, đến lúc đó cả nhà đoàn tụ cùng nhau, thật tốt đẹp biết bao!\n\n“trong nhà của ta còn có cái tiểu muội.” Trịnh Vệ Dân hớn hở nói, Trọng Sinh vẫn có lợi của, ít nhất có nhà rồi, còn có người thân nhỉ.\n\nCho dù về nhà ăn Tết bị đuổi về?\n\n“Mẹ, con về rồi!” Trịnh Vệ Dân rất vui mừng.\n\n“Ngươi chạy về rồi à?” Viên Thu không vui như Trịnh Vệ Dân tưởng tượng, lông mày nàng nhíu chặt còn dữ dội hơn cả Trịnh Vệ Hồng.\n\n“Ta không chạy về, ta chỉ trở về ăn Tết thôi, qua năm mới còn phải quay lại!”\n\n\"Ta đương nhiên biết ngươi phải quay về!\" Viên Thu liếc nhìn ra ngoài cửa, nói với Trịnh Vệ Hồng: \"Đi đóng cửa trước!\" Lại bảo Trịnh Vệ Dân: \"Vào nhà với ta!\"\n\n2. Nàng nghiêm túc nói với Trịnh Vệ Dân: “Tam nhi, ngươi nhất định phải trở về Hoàng Nguyên!”\n\nTrịnh Vệ Dân có chút ngoài ý muốn: \"Ta nghĩ qua năm mới rồi hãy trở về...\"\n\n“Không được!” Viên Thu nghiêm khắc cự tuyệt: “Ngươi phải lập tức trở về!”\n\n3. \"Người khác ta không quản, ngươi phải về Hoàng Nguyên ăn Tết! Hơn nữa, trước khi trở về tại sao lại bàn bạc với gia đình? Không có nhà đồng ý thì tại sao ngươi tự tiện quay về?\"\n\nTrịnh Vệ Dân thấy Viên Thu tức giận muốn tràn ra khỏi mắt, hắn không hiểu vì sao.\n\n4. \"Không phải đã nói rồi sao? Bảo tam ca ngươi mua vé về Hoàng Nguyên!\" Viên Thu quay đầu đi vào trong nhà, bên ngoài thực sự quá lạnh.\n\nTrịnh Vệ Hồng rất là chần chờ nói: “Vậy để cho Tam ca ăn cơm xong rồi đi...”\n\nViên Thu quay đầu, trừng mắt nhìn con gái út: \"Tam ca ngươi mà ở nhà ăn bữa cơm này, ngươi sẽ đi chen ngang! Thế nào? Đi gọi Tam ca ngươi về đây!\"\n\nTrịnh Vệ Hồng không muốn chen ngang, trước đây nàng từng tưởng tượng cảnh Tam ca nghèo khổ khốn cùng, lúc mới gặp Tam ca hình như quần áo trên người cũng dính đầy bụi bặm, đang phát triển theo tưởng tượng của nàng.\n\nTrịnh Vệ Hồng run lên một cái, nàng nhún vai, lại chạy đi đóng chốt cửa lớn vào, vừa định rời đi, lại nằm sấp qua khe cửa nhìn ra ngoài, Tam ca Trịnh Vệ Dân đang ngơ ngác nhìn cánh cửa lớn, sắc mặt tái nhợt, môi cũng run rẩy.\n\nNhững giọt nước mắt to chảy ra, Trịnh Vệ Dân tiến lên hai bước, muốn gõ cửa lần nữa nhưng trong đầu lại vang lên một giọng nói khác: “Trịnh Vệ Dân, ngươi vì sao khóc? Là vì người nhà không cần ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi vẫn chưa quen sao?”\n\nSau đó trở về tiếp tục ảo tưởng tình thân...\n\n1. Nhưng vẫn có ảo tưởng, đợi đến khi nhà nhận được thư.","vents":[{"zh":"郑卫民","vi":"Trịnh Vệ Dân","label":"Nh"},{"zh":"段评","vi":"Đoạn Bình","label":"Nh"},{"zh":"袁秋","vi":"Viên Thu","label":"Nh"},{"zh":"老郑","vi":"Lão Trịnh","label":"Nh"},{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"},{"zh":"郑家","vi":"Trịnh gia","label":"Ni"},{"zh":"郑刚","vi":"Trịnh Cương","label":"Nh"},{"zh":"江苏","vi":"Giang Tô","label":"Ns"},{"zh":"郑卫红","vi":"Trịnh Vệ Hồng","label":"Nh"},{"zh":"袁秋叹","vi":"Viên Thu Thán","label":"Nh"},{"zh":"重生","vi":"Trọng Sinh","label":"Nh"},{"zh":"黄原","vi":"Hoàng Nguyên","label":"Ns"}],"vi_dict":"Ta là truy càng, nhân vật chính là hồn xuyên tới, sau đó hấp thu nguyên chủ ký ức, cụ thể thiết lập là kiếp trước là cái thi đậu đại học hạng hai (hai bản?) xã súc cô nhi.\n\nĐại lượng ký ức tràn vào trong đầu, để Trịnh Vệ Dân đau đầu muốn nứt, hắn không khỏi ôm đầu rên rỉ thống khổ: “ôi……”\n\nNguyên chủ gia đình điều kiện hẳn là rất tốt, phụ thân đoàn cấp cán bộ, mẫu thân bác sĩ, hai người ca ca đều được đưa đi tham quân, trong nhà còn có một người muội muội.\n\nSau đó mở đầu vài đoạn nghĩ viết ra người trong nhà đối với nhân vật chính cay nghiệt, nhưng là không có khắc hoạ tốt, Đoạn Bình đều là nhả rãnh.\n\nĐại ca nhị ca đã đi tham quân, vậy liền khẳng định không thể đi chen ngang, tiểu muội…… Trịnh Vệ Dân cảm thấy mình nhưng phàm là cái nam nhân, liền không thể để tiểu muội đi chen ngang, hắn còn phải nghĩ hết biện pháp đem tiểu muội trong lưu tại thành.\n\nCái này cũng không có gì, kiếp trước thời điểm hắn vốn cũng chính là cô nhi, chưa từng cảm thụ sự ấm áp của gia đình; hiện tại cuối cùng là yǒu le một cái nhà, như vậy bỏ ra cho người nhà một chút cũng không có quan hệ gì.\n\nTràn vào ký ức nói cho hắn, giống như tiểu muội cũng là cảm thấy như vậy, đồng thời đương nhiên —— không đơn thuần là tiểu muội, chung quanh hàng xóm đều là cảm thấy như vậy.\n\nNgười trong nhà càng là cảm thấy đương nhiên, không hề có người cân nhắc qua cách nghĩ của hắn, hoặc là cách nghĩ của hắn căn bản cũng liền không trọng yếu.\n\nThẳng đến cái này đều không có vấn đề lớn.\n\nSong là nhân vật chính phụ thân cảm thấy không có tấn thăng, là bởi vì trong nhà không ai chen ngang đến hưởng ứng quốc gia hiệu triệu, cho nên liền đem nguyên chủ vứt bỏ, mà lại đặc biệt triệt để.\n\nTa trực tiếp trích ra nguyên văn:\n\n1. Bên trong phòng ngủ chính, Viên Thu thấp giọng nói: “Lão Trịnh, Tam nhi lúc này đi Thiểm Bắc, trận cho ngươi thêm đánh tấn thăng cũng không có vấn đề đi?”\n\n2. Trịnh gia Tứ nha đầu ở bên ngoài một trận ồn ào, liền đem Trịnh Vệ Dân bỏ vào trên lửa nướng, Trịnh Cương phàm là có thể có đem con trai cho xách về thành ý nghĩ, vậy hắn cái này lên cao thông đạo liền sẽ bị người khác chiếm cứ.\n\nTrong nhà thái độ đối với nhân vật chính:\n\n1. Quả nhiên, Viên Thu câu chuyện bắt đầu chuyển: “ngươi vừa mới nói muốn tuyển cái địa phương, kỳ thật ta và cha ngươi cha hi vọng ngươi có thể đi gian khổ một điểm địa phương, dạng này có thể cho ngươi tốt hơn rèn luyện.”\n\nTrịnh Vệ Dân có chút không hiểu: “đi Giang Tô được sao……” ta đều muốn đi chen ngang, có thể hay không tuyển cái ra dáng điểm địa phương?\n\nTrịnh Cương nói: “ngươi còn nghĩ đi hưởng phúc?” thanh âm bình tĩnh, nhưng Trịnh Vệ Dân có thể nghe ra bên trong không nhanh; tốt a, chọn Giang Tô quả thật có chút quá phận, hai người ca ca đều đi tham gia quân ngũ, hắn lại đi Giang Tô, đoán chừng muốn bị nước bọt chết đuối.\n\n2. “tam ca chúng ta phải bắt gấp, nếu không hôm nay liền tới không kịp.” Trịnh Vệ Hồng trong lòng đắc ý phi thường, tam ca ngươi xem, đến cùng là tránh không khỏi mười lăm?\n\n3. Viên Thu lại nói: “nào có hơn? Không phải nói bên kia cũng cho khẩu phần lương thực a? Chỉ có thể cho hắn gạt ra năm mươi cân lương phiếu.”\n\n“cũng được! Năm mươi cân không thiếu! Hắn lại không phải đi hưởng phúc, đến Thiểm Bắc vẫn là phải dựa vào lao động ăn cơm.”\n\nViên Thu Thán nói “không nghĩ tới, nhà chúng ta cũng ra cái nông dân!”\n\n“lời gì!” Trịnh Cương bất mãn nói.\n\nTrịnh Vệ Hồng cũng chen miệng nói: “kia mấy năm, tam ca không phải muốn dẫn cái Thiểm Bắc bà di trở về đến rồi? Mặc phá da dê áo, mang theo bẩn khăn lông trắng, trên mặt cũng đều là tro, móng tay trong khe đều là bùn đen; hoàng nước mũi đông cứng trên môi, lung tung một vòng liền đến đế giày.”\n\n“đi! Đừng nói!” Viên Thu lập tức khiến cho nàng dừng lại, tam nhi tử cái này hình tượng nàng thực tế không muốn suy nghĩ tượng, nhưng khuê nữ trong miệng lời nói ra khả năng đều không bao lâu, khả năng sang năm liền sẽ biến thành sự thật; làm nhưng, bà di đoán chừng là không có.\n\n4. “tam ca, vì để cho ngươi đi chen ngang, cha mẹ đều muốn đem vốn liếng nhi cho móc sạch!” Trịnh Vệ Hồng bất mãn quệt mồm nói: “còn lại đào xốp giòn ta liền không chia cho ngươi rồi!”\n\nĐem nguyên sinh gia đình viết hỏng bét điểm, cũng không phải không thể tiếp nhận, nhưng là nhân vật chính sau khi chen ngang, đối nguyên sinh gia đình yǒu le ta không hiểu tình cảm.\n\nCô nhi thiếu yêu cho nên dù là có ký ức, biết trong nhà thái độ đối với chính mình, vẫn là ôm mỹ hảo ảo tưởng, cũng cứng rắn muốn đi lên thiếp?\n\nĐợi đến mấy năm, liền có thể trở về cùng người nhà đoàn tụ, đến lúc đó người một nhà đoàn tụ cùng một chỗ, nhiều mỹ hảo!\n\n“trong nhà của ta còn có cái tiểu muội.” Trịnh Vệ Dân mừng khấp khởi nói, Trọng Sinh vẫn là có chỗ tốt, tối thiểu có nhà rồi, còn có thân nhân đây.\n\nDù là về nhà ăn tết bị đuổi trở về?\n\n“mẹ, ta trở về đến rồi!” Trịnh Vệ Dân thật cao hứng.\n\n“ngươi chạy về đến?” Viên Thu không có Trịnh Vệ Dân tưởng tượng cao hứng như vậy, lông mày của nàng nhăn so Trịnh Vệ Hồng còn muốn lợi hại hơn.\n\n“ta không có chạy về đến, ta liền trở lại tết nhất, qua hết năm còn muốn trở về!”\n\n“ta đương nhiên biết ngươi muốn trở về!” Viên Thu nhìn một chút ngoài cửa, đối Trịnh Vệ Hồng nói: “đi trước đóng cửa!” lại đối Trịnh Vệ Dân nói: “với ta vào nhà!”\n\n2. Nàng nghiêm túc đối Trịnh Vệ Dân nói: “Tam nhi, ngươi nhất định phải về Hoàng Nguyên đi!”\n\nTrịnh Vệ Dân có chút ngoài ý muốn: “ta nghĩ năm lại trở về……”\n\n“không được!” Viên Thu nghiêm nghị cự tuyệt: “ngươi nhất định phải lập tức trở lại!”\n\n3. “người khác ta mặc kệ, ngươi nhất định phải về Hoàng Nguyên ăn tết! Còn có, trước khi trở về vì cái gì khác biệt trong nhà thương nghị? Không có trong nhà đồng ý ngươi tại sao phải tự tiện trở về?”\n\nTrịnh Vệ Dân nhìn thấy Viên Thu tức giận muốn từ trong ánh mắt tràn ra, hắn không rõ đây là vì cái gì.\n\n4. “không phải nói a? Bảo ngươi tam ca mua vé về Hoàng Nguyên!” Viên Thu quay đầu hướng trong phòng đi, bên ngoài thực tế quá lạnh.\n\nTrịnh Vệ Hồng rất là chần chờ nói: “kia để tam ca ăn một bữa cơm lại đi……”\n\nViên Thu quay đầu, hung hăng trừng tiểu nữ nhi một chút: “ngươi tam ca nếu là để ở nhà ăn bữa cơm này, ngươi liền muốn đi chen ngang! Thế nào? Đi đem ngươi tam ca gọi trở về!”\n\nTrịnh Vệ Hồng lại không muốn đi chen ngang, trước khi nàng tưởng tượng tam ca nghèo rớt mùng tơi tràng diện, vừa mới nhìn thấy tam ca thời điểm, giống như quần áo trên người cũng dính không ít tro bụi, ngay tại hướng tưởng tượng của nàng bên trong phát triển.\n\nTrịnh Vệ Hồng run một cái, nàng nhún vai, lại chạy tới đem đại môn chốt cửa cho thượng hạng, vừa muốn rời đi, nhưng lại ghé vào khe cửa nhìn ra phía ngoài, tam ca Trịnh Vệ Dân chính ngơ ngác nhìn đại môn, sắc mặt tái nhợt, bờ môi cũng run rẩy.\n\nLớn khỏa nước mắt chảy ra, Trịnh Vệ Dân đi lên phía trước hai bước, nghĩ lại đi gõ cửa, nhưng trong đầu lại vang lên một cái thanh âm khác: “Trịnh Vệ Dân, ngươi vì cái gì khóc? Là bởi vì người nhà không muốn ngươi rồi a? Ngươi chẳng lẽ còn không có quen thuộc a?”\n\nSau đó trở về tiếp tục ảo tưởng thân tình...\n\n1. Nhưng ảo tưởng vẫn phải có, đợi đến trong nhà thu được tin","dents":[{"zh":"郑卫民","vi":"Trịnh Vệ Dân","label":"Nh"},{"zh":"段评","vi":"Đoạn Bình","label":"Nh"},{"zh":"袁秋","vi":"Viên Thu","label":"Nh"},{"zh":"老郑","vi":"Lão Trịnh","label":"Nh"},{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"},{"zh":"郑家","vi":"Trịnh gia","label":"Ni"},{"zh":"郑刚","vi":"Trịnh Cương","label":"Nh"},{"zh":"江苏","vi":"Giang Tô","label":"Ns"},{"zh":"郑卫红","vi":"Trịnh Vệ Hồng","label":"Nh"},{"zh":"袁秋叹","vi":"Viên Thu Thán","label":"Nh"},{"zh":"重生","vi":"Trọng Sinh","label":"Nh"},{"zh":"黄原","vi":"Hoàng Nguyên","label":"Ns"}]},{"userName":"迷茫的阿宅","score":1,"praise":1,"content":"番茄的书都这个样子了吗？10章上架，脸都不要了","createdAt":"2024-04-08T02:30:21.799Z","vi":"Sách của cà chua cũng ra nông nỗi này rồi sao? Chương 10 lên kệ, không cần thể diện nữa.","vents":[],"vi_dict":"Cà chua sách đều cái dạng này sao? 10 chương lên khung, mặt đều không cần","dents":[]},{"userName":"kaede21cn","score":1,"praise":1,"content":"弱智主角谁会喜欢啊？","createdAt":"2024-04-08T06:20:46.036Z","vi":"Nhân vật chính thiểu năng ai lại thích chứ?","vents":[],"vi_dict":"Nhược trí nhân vật chính ai sẽ thích?","dents":[]},{"userName":"庄周梦蝶520","score":1,"praise":1,"content":"窝囊废性格主角","createdAt":"2024-05-06T15:45:16.915Z","vi":"Tính cách hèn nhát vô dụng của nhân vật chính.","vents":[],"vi_dict":"Đồ bỏ đi tính cách nhân vật chính","dents":[]},{"userName":"zhengqilun","score":1,"praise":0,"content":"给我恶心坏了，窝囊废作者笔下的窝囊废主角，你还是个穿越者呢？？？你跟原身只是同名同姓而已，又不是一个人，被家里人恶心成这样还抱有幻想，最离谱的是后面还原谅了，真是恶心人的东西。","createdAt":"2024-06-03T19:46:46.728Z","vi":"Cho ta buồn nôn làm hỏng, Oa Nang phế tác giả dưới ngòi bút của đồ vô dụng nhân vật chính, ngươi vẫn cái người xuyên không nhỉ??? Ngươi với nguyên thân chỉ là cùng tên cùng họ mà thôi, cũng không phải một mình, bị người nhà buồn nôn thành như vậy còn ôm giữ ảo tưởng, điều kỳ quái nhất là phía sau khôi phục e rằng rồi, thật là gây khó chịu của thứ.","vents":[{"zh":"窝囊","vi":"Oa Nang","label":"Nh"}],"vi_dict":"Cho ta buồn nôn hỏng rồi, Oa Nang phế tác giả dưới ngòi bút đồ bỏ đi nhân vật chính, ngươi vẫn là cái người xuyên việt??? Ngươi cùng nguyên thân chỉ là trùng tên trùng họ mà thôi, lại không phải một người, bị người trong nhà buồn nôn thành dạng này còn ôm lấy ảo tưởng, điều kỳ quái nhất chính là đằng sau hoàn nguyên lượng, thật là làm người buồn nôn đồ vật.","dents":[{"zh":"窝囊","vi":"Oa Nang","label":"Nh"}]},{"userName":"古陵逝烟911","score":1,"praise":0,"content":"主角智商比8岁小孩还低！主角下乡去的是陕北革命老区，而作者写的就像主角去旅游似的悠闲轻松，一点资料都不查就来写年代文？一星送上","createdAt":"2024-05-29T07:00:07.802Z","vi":"Trí thông minh của nhân vật chính còn thấp hơn cả trẻ con 8 tuổi! Nhân vật chính xuống nông thôn là khu cũ cách mạng Thiểm Bắc, còn tác giả viết thì nhàn nhã thoải mái như nhân vật chính đi du lịch vậy, không tra chút tư liệu nào đã đến viết văn niên đại? Một sao gửi lên một ngôi sao","vents":[{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"}],"vi_dict":"Nhân vật chính trí thông minh so 8 tuổi tiểu hài còn thấp! Nhân vật chính xuống nông thôn đi chính là Thiểm Bắc cách mạng vùng giải phóng cũ, mà làm viết về tựa như nhân vật chính đi du lịch tựa như nhàn nhã nhẹ nhõm, một điểm tư liệu đều không điều tra liền đến viết niên đại văn? Nhất tinh đưa lên","dents":[{"zh":"陕北","vi":"Thiểm Bắc","label":"Ns"}]},{"userName":"新新521","score":1,"praise":0,"content":"龙空推书4.7","createdAt":"2024-05-09T01:22:43.806Z","vi":"Long Không Thôi Thư 4.7","vents":[{"zh":"龙空推书","vi":"Long Không Thôi Thư","label":"Nh"}],"vi_dict":"Long Không Thôi Thư 4.7","dents":[{"zh":"龙空推书","vi":"Long Không Thôi Thư","label":"Nh"}]}],"rev_total":8,"title_vi":"Ngươi tốt, 1976!","stats":{"bookId":319297,"h1":6,"h2":1,"h3":1,"h4":0,"h5":0,"n":8,"mean":1.38,"std":0.7,"n_rev":8,"w_lanwei":0,"w_taijian":0,"w_qishu":0,"w_dudian":0,"adj":2.56},"aspects":[{"k":"logic","pos":0,"neg":2}],"tag_links":[{"tag":"都市种田","tag_hv":"Đô Thị Chủng Điền","slug":"do-thi-chung-dien"},{"tag":"都市","tag_hv":"Đô Thị","slug":"do-thi"},{"tag":"乡村","tag_hv":"Hương Thôn","slug":"huong-thon"},{"tag":"种田","tag_hv":"Chủng Điền","slug":"chung-dien"},{"tag":"穿越","tag_hv":"Xuyên Việt","slug":"xuyen-viet"}]}